Buổi sáng đầu hè nhuộm ánh nắng vàng ươm khắp Konoha.
Trên những con đường lát đá, hàng cây hai bên khẽ đung đưa trong làn gió nhẹ, không khí trong lành còn phảng phất mùi cỏ non sau cơn mưa đêm qua.
Sự yên bình quen thuộc của buổi sớm nhanh chóng bị phá vỡ bởi một tiếng hét đầy khí thế vang khắp khu phố.
“Từ hôm nay, mình là một ninja thực thụ rồi!
Hãy chuẩn bị mà nhìn Naruto Uzumaki này tỏa sáng đi!
Naruto vừa hét vừa chạy ào về phía học viện, mái tóc vàng rối tung theo gió.
Chiếc băng trán ninja mới tinh buộc trên đầu lấp lánh dưới ánh nắng, khiến cậu không giấu nổi vẻ tự hào.
Gương mặt cậu rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy phấn khích và kỳ vọng, như thể từ hôm nay thế giới trước mắt đã hoàn toàn thay đổi.
Nhưng cũng giống như mọi lần, sự nhiệt huyết đó chỉ đổi lại những ánh nhìn ngạc nhiên hoặc lạnh nhạt từ nhiều người xung quanh.
Trong lớp học, Shikamaru đang ngáp dài, hai tay gác sau đầu, đôi mắt lờ đờ nhìn Naruto chạy vào lớp.
“Lại bắt đầu màn gây chú ý đó… đúng là phiền phức.
Sakura cau mày, thở dài nặng nề.
“Naruto, cậu có thể bớt ồn ào được không?
Naruto vừa định phản bác thì ánh mắt cậu chợt chạm phải một ánh nhìn quen thuộc ở góc lớp.
Hinata Hyuga đang ngồi lặng lẽ ở đó.
Mái tóc tím sẫm rủ xuống hai bên má, đôi mắt Byakugan trắng nhạt khẽ nhìn về phía Naruto.
Khi thấy cậu nhìn lại, Hinata lập tức cúi đầu, hai má đỏ lên.
“Na… Naruto-kun…”
Trong lòng cô bé, trái tim đập nhanh hơn một nhịp.
*“Naruto-kun… cậu ấy đã tốt nghiệp…”*
Naruto hơi ngơ ngác một giây, rồi nở nụ cười tươi rói với cô.
Nụ cười ấy sáng rỡ như ánh nắng buổi sớm, khiến Hinata càng đỏ mặt hơn.
Tiếng cửa lớp mở ra cắt ngang bầu không khí.
Iruka bước vào, tay ôm tập hồ sơ dày.
Ánh mắt anh quét qua lớp học một lượt, rồi dừng lại ở Naruto.
Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên gương mặt Iruka.
Dù Naruto luôn khiến anh đau đầu nhất lớp, nhưng hôm nay, Iruka vẫn cảm thấy một niềm tự hào khó tả.
“Trước hết, chúc mừng tất cả các em đã vượt qua kỳ thi tốt nghiệp.
Từ hôm nay, các em không còn là học viên nữa, mà đã chính thức trở thành ninja của Làng Lá.
Trong lớp lập tức vang lên những tiếng xôn xao phấn khích.
Naruto ngồi thẳng dậy, tay nắm chặt mép bàn, tim đập mạnh như trống.
Iruka tiếp tục:
“Tuy nhiên, đây mới chỉ là khởi đầu.
Các em sẽ được chia thành từng đội ba người, dưới sự hướng dẫn của một jonin.
Bây giờ, tôi sẽ bắt đầu gọi tên.
Cả lớp lập tức im lặng.
Chỉ còn tiếng lật giấy của Iruka vang lên rõ ràng.
“Đội 8:
Hyuga Hinata, Inuzuka Kiba, Aburame Shino.
Jonin hướng dẫn:
Yūhi Kurenai.
Hinata khẽ giật mình.
Theo phản xạ, cô quay đầu nhìn Naruto.
Naruto cũng nhìn lại cô, nở một nụ cười hơi gượng.
Dù không biểu lộ ra ngoài, nhưng trong lòng Hinata chợt trùng xuống.
“Đội 10:
Nara Shikamaru, Akimichi Chōji, Yamanaka Ino.
Sarutobi Asuma.
Shikamaru lập tức thở dài.
“Tôi biết mà… phiền phức thật.
Ino chống cằm, thở ra một hơi dài.
Ánh mắt cô thoáng nhìn về phía Sasuke, rồi lại lướt qua Naruto.
*“Mình cũng muốn được chung đội với Sasuke-kun… và Naruto nữa…”*
Cô khẽ nhún vai, tự trấn an bản thân.
*“Thôi thì truyền thống vẫn là truyền thống… Ino–Shika–Cho thì vẫn phải ở chung một đội.
”*
Dù vậy, trong lòng Ino vẫn có chút tiếc nuối.
Gần đây, Naruto đã khiến cô bắt đầu nhìn cậu bằng ánh mắt khác — không còn chỉ là cậu bé ồn ào ngốc nghếch như trước nữa.
Iruka nhìn quanh lớp một lần nữa rồi nói:
“Đội 7:
Uzumaki Naruto, Uchiha Sasuke, Haruno Sakura.
Hatake Kakashi.
Trong lớp lập tức vang lên những tiếng ồ lên.
Nhưng Naruto thì như vừa bị ai đó dội một gáo nước lạnh.
“CÁI GÌ?
Tại sao mình lại phải chung đội với cái tên lạnh lùng đó chứ?
Sasuke nhếch môi, liếc Naruto như nhìn thứ gì đó phiền phức.
“Tôi cũng chẳng cần phải ở cùng đội với một thằng vô dụng như cậu.
Naruto lập tức nổi cáu.
“Cậu nói cái gì?
Lặp lại lần nữa xem!
Sakura thì hoàn toàn bỏ ngoài tai màn cãi vã đó.
Cô chỉ nghe thấy một điều duy nhất.
“Sasuke-kun… mình cùng đội với Sasuke-kun!
Cô gần như bật dậy khỏi ghế, hai mắt sáng lên.
Naruto lập tức cảm thấy như bị đâm thêm một nhát nữa.
Không được chung đội với Hinata đã đủ tệ, giờ còn phải chung đội với Sasuke và nhìn Sakura mê mẩn cậu ta.
Iruka xoa trán thở dài.
“Mọi người chuẩn bị đi.
Các jonin sẽ tới đón đội của mình trong ít phút nữa.
Từ hôm nay, hành trình ninja của các em chính thức bắt đầu.
Sau khi danh sách đội được công bố, lớp học trở nên nhộn nhịp hơn.
Một lúc sau, cánh cửa lớp mở ra.
Một người phụ nữ tóc đen dài bước vào.
Đôi mắt đỏ thẫm sắc sảo nhưng dịu dàng.
“Tôi là Yūhi Kurenai.
Những em trong đội 8, theo tôi.
Hinata cúi đầu chào Naruto trước khi rời lớp.
Naruto gãi đầu cười.
“À… chúc may mắn nhé, Hinata!
Kiba liếc Naruto một cái khó chịu rồi bước theo Kurenai, còn Shino chỉ khẽ đẩy kính lên.
Ngay sau đó, một người đàn ông cao lớn với mái tóc rối và điếu thuốc trên môi bước vào.
“Tôi là Sarutobi Asuma.
Đội 10, theo tôi.
Ino đứng dậy, nhìn nhanh về phía Sasuke rồi lại liếc Naruto.
Cô khẽ mỉm cười.
“Cẩn thận đấy, Uzumaki Naruto.
Rồi cô quay đi cùng Shikamaru và Chōji.
Không lâu sau, trong lớp chỉ còn lại ba người.
Naruto chống cằm nhìn ra cửa.
“Bao giờ thầy mình mới đến nhỉ?
Sakura thì bắt đầu mất kiên nhẫn.
“Sao lâu vậy không biết…”
Sasuke vẫn ngồi yên, mắt khép hờ nhưng rõ ràng đang quan sát mọi thứ xung quanh.
Thời gian trôi qua thêm vài phút.
Cạch.
Cánh cửa lớp mở ra chậm rãi.
Một người đàn ông tóc bạc rối tung bước vào.
Nửa khuôn mặt bị khẩu trang che kín, chiếc băng ninja kéo lệch che mất mắt trái.
“Xin chào.
Tôi là Hatake Kakashi.
Naruto bật dậy ngay lập tức.
“Cuối cùng thầy cũng tới!
Em tưởng thầy đi lạc rồi chứ!
Kakashi nghiêng đầu.
“À, tôi bị lạc.
Naruto trợn mắt.
“Một jonin mà cũng bị lạc sao?
Sakura thì thầm:
“Trời đất… thầy này là ai vậy…”
Sasuke không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát Kakashi.
Cậu có thể cảm nhận được một áp lực mơ hồ tỏa ra từ người đàn ông này — không phô trương, nhưng sâu và nặng như dòng nước ngầm.
Kakashi thò tay vào túi, lấy ra một cuốn sách màu cam rồi mở ra đọc.
“Gặp nhau sau năm phút nữa trên sân thượng.
Chúng ta sẽ bắt đầu buổi giới thiệu.
Nói xong, anh quay lưng rời đi như thể chuyện vừa rồi chẳng có gì quan trọng.
Naruto tròn mắt nhìn theo.
“Ông thầy này… đúng là kỳ quặc.
Sakura cau mày, còn Sasuke vẫn giữ vẻ lạnh lùng quen thuộc.
Cả ba cuối cùng cũng đứng dậy rời lớp, chuẩn bị bước lên sân thượng để gặp vị giáo viên được đồn là kỳ lạ nhất Konoha — Hatake Kakashi.
Trên sân thượng học viện, gió đầu hè thổi nhẹ qua lan can bê tông cũ kỹ.
Từ đây có thể nhìn thấy gần như toàn bộ Konoha:
những mái nhà ngói đỏ san sát, hàng cây xanh rì lay động trong nắng sớm, và xa hơn nữa là vách núi khắc gương mặt các Hokage.
Kakashi đứng tựa lưng vào lan can, tư thế lười biếng, một tay khoanh sau đầu, tay kia cầm cuốn **Icha Icha Paradise** đang đọc dở.
Ánh mắt anh nửa khép nửa mở, dường như chẳng hề quan tâm tới ba học sinh trước mặt.
Thái độ đó khiến bầu không khí càng trở nên kỳ quặc, giống như một buổi gặp mặt không chính thức, nhưng lại mang theo cảm giác khó tả.
Khi cả ba đã đứng thành hàng trước mặt mình, Kakashi mới hạ cuốn sách xuống một chút.
Tôi là Hatake Kakashi, đội trưởng của các em.
Anh ngừng lại một giây, rồi nhún vai.
“Nhưng tôi không muốn nói gì thêm về bản thân mình.
Không thú vị đâu.
Naruto, Sakura và Sasuke đều sững người một chút.
Kakashi đã nói xong phần giới thiệu của mình nhanh đến mức gần như không thể tin được.
Kakashi khẽ nghiêng đầu.
“Giờ đến lượt các em.
Nói cho tôi biết mình là ai, thích gì, ghét gì, ước mơ là gì.
Naruto là người đầu tiên bước lên một bước.
Cậu đứng thẳng lưng, ánh mắt sáng lên như ngọn lửa.
“Em là Uzumaki Naruto!
Cậu hít một hơi thật sâu rồi nói lớn, giọng đầy tự hào.
“Một ngày nào đó, em sẽ trở thành Hokage, người mạnh nhất trong làng!
Naruto nhe răng cười.
“Em thích ramen nhất trên đời!
Còn ghét thì… tạm thời chưa có gì đặc biệt!
Đó không chỉ là một câu nói bốc đồng.
Đối với Naruto, đó là lời tuyên bố của cả một lý tưởng mà cậu chưa từng nghi ngờ.
Kakashi khẽ nhướn mày.
“Ồ… tham vọng thật.
Sakura là người tiếp theo.
Cô hơi liếc sang Sasuke, gương mặt thoáng đỏ lên.
“Em là Haruno Sakura.
Cô nói, rồi gần như không do dự.
“Em thích… Sasuke-kun.
Naruto lập tức méo mặt.
“Còn ghét thì…”
Sakura quay sang Naruto.
“…Naruto.
Naruto lập tức gào lên.
“Cái gì chứ?
Kakashi thở dài trong lòng.
Cuối cùng là Sasuke.
Cậu đứng yên tại chỗ, hai tay đút túi, ánh mắt lạnh lẽo như mặt hồ mùa đông.
“Tôi là Uchiha Sasuke.
Cậu nói rất bình thản.
“Tôi ghét rất nhiều thứ.
Không thích bất cứ thứ gì.
Một giây im lặng trôi qua.
“Nhưng có một mục tiêu.
Ánh mắt Sasuke tối lại.
“Tôi sẽ giết một người.
Không khí trên sân thượng bỗng chốc trầm xuống.
Sasuke nói câu đó đơn giản như đang nhắc đến chuyện bình thường, nhưng phía sau là một nỗi hận thù sâu đến mức khiến người khác cảm thấy lạnh sống lưng.
Naruto nhìn cậu một thoáng.
Trong khoảnh khắc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên trong tâm trí cậu.
“Thật là một nhóm thú vị.
Giọng của Vergil lạnh lẽo và bình thản như mọi khi.
“Ngươi, Sakura, Sasuke… mỗi người đều có một động lực riêng.
Anh dừng lại một chút.
“Nhưng có vẻ tất cả các ngươi đều đang chạy trốn khỏi thứ gì đó.
Naruto không đáp lại, nhưng trong lòng cậu hiểu ý của Vergil.
Sasuke sống vì thù hận.
Sakura bị cuốn vào tình cảm của mình.
Còn cậu… cậu luôn muốn được công nhận.
Vergil tiếp tục, giọng trầm xuống.
“Sasuke bị dẫn dắt bởi hận thù.
Sakura bị mắc kẹt trong cảm xúc.
Còn ngươi… chỉ có một giấc mơ về sự chấp nhận.
Naruto khẽ siết tay.
“Ngươi muốn trở thành Hokage.
Vergil nói.
“Nhưng vì điều gì?
Để chứng minh bản thân cho những người đã khinh thường ngươi?
Hay để thay đổi thế giới mà ngươi còn chưa hiểu rõ?
Naruto cứng người trong giây lát.
Nhưng rồi cậu thở ra.
*“Ông muốn nói gì thì nói.
Naruto lẩm bẩm trong tâm trí.
*“Nhưng tôi vẫn sẽ trở thành Hokage.
Vergil im lặng một lúc.
Rồi anh khẽ hừ.
“Hmm.
“Ít nhất ngươi cũng có một mục tiêu.
Giọng anh vẫn lạnh, nhưng không còn hoàn toàn chế giễu như trước.
“Nếu đó là con đường ngươi chọn, thì cứ đi tiếp.
Anh nói chậm rãi.
“Nhưng hãy nhớ một điều.
“Sức mạnh không đến từ sự công nhận của người khác.
“Chỉ khi ngươi chấp nhận chính mình… ngươi mới thực sự mạnh.
Naruto không trả lời nữa.
Nhưng ánh mắt cậu đã trở nên kiên định hơn.
Vergil cũng không nói thêm.
Ở phía ngoài, Kakashi đang nhìn ba học trò của mình bằng con mắt lười biếng.
“Được rồi.
Anh nói.
“Tôi hiểu sơ sơ về các em rồi.
Kakashi gập cuốn sách lại.
“Ngày mai, tất cả hãy đến bãi tập lúc sáng sớm.
Anh giơ một ngón tay lên.
“Nhớ mang theo đầy đủ dụng cụ ninja.
Naruto gật đầu ngay lập tức.
“Rõ!
Kakashi quay lưng lại.
“À… còn một điều nữa.
Anh nói rất nhẹ.
“Đừng ăn sáng.
Naruto ngẩn ra.
“Hả?
Nhưng Kakashi đã nhảy khỏi lan can, biến mất khỏi sân thượng.
Một cơn gió lướt qua.
Naruto gãi đầu.
Sakura nhìn theo Sasuke, ánh mắt vẫn còn lấp lánh.
Sasuke thì im lặng quay đi, không nói thêm lời nào.
Naruto đứng đó thêm vài giây, rồi nắm chặt tay.
“Mình chắc chắn sẽ trở thành Hokage.
Cậu tự nhủ.
Dù con đường phía trước còn dài và đầy thử thách, Naruto biết rằng từ hôm nay, hành trình thật sự của cậu đã bắt đầu.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập