Sau một thời gian dài huấn luyện kiểm soát chakra, những thay đổi trong Naruto bắt đầu trở nên rõ rệt.
Dòng chakra từng hỗn loạn và thô bạo trước đây giờ đã trở nên ổn định hơn nhiều, giống như một con sông được nắn lại dòng chảy.
Trong không gian tâm trí, dưới sự quan sát lạnh lùng của Vergil, Naruto bắt đầu thử lại những nhẫn thuật mà Kakashi đã dạy.
Lần này kết quả hoàn toàn khác.
Naruto đứng trên một phiến đá lơ lửng giữa không gian xanh nhạt quen thuộc, hai tay nhanh chóng kết ấn.
Chakra trong cơ thể cậu vận chuyển trơn tru, không còn những dao động hỗn loạn như trước.
“Katon:
Gōkakyū no Jutsu (Hỏa độn – Hào hỏa cầu chi thuật)
Một quả cầu lửa khổng lồ bùng nổ từ miệng Naruto, cuộn tròn như một mặt trời nhỏ rồi lao thẳng về phía xa.
Sức nóng lan ra khiến không khí rung lên dữ dội.
Naruto nhìn theo đòn nhẫn thuật vừa thi triển, mắt mở to.
“…Ra rồi.
Vergil đứng cách đó vài bước, khoanh tay, gật đầu rất khẽ.
“Tiếp.
Naruto hít sâu một hơi, đổi sang một chuỗi kết ấn khác, các ngón tay chuyển động nhanh và dứt khoát.
Chakra trong cơ thể cậu phân tán thành nhiều luồng nhỏ thay vì dồn lại thành một khối lớn như trước.
Hōsenka no Jutsu (Hỏa độn – Phượng Tiên Hỏa chi thuật)
Naruto phun ra một loạt hỏa cầu nhỏ, mỗi quả lửa rực cháy như cánh phượng bay tán loạn trong không trung.
Không giống Hào Hỏa Cầu mang tính hủy diệt trực diện, những ngọn lửa này phân tán thành nhiều hướng khác nhau, bay lượn linh hoạt rồi liên tiếp nổ tung trên những phiến đá xa xa.
Naruto nhìn cảnh tượng đó, khóe miệng dần nhếch lên.
“Cái này… dùng để áp chế đối thủ cũng khá lợi hại.
Vergil đứng phía sau, ánh mắt lặng lẽ quan sát những quỹ đạo lửa đang tắt dần trong không gian.
Anh khẽ gật đầu.
Naruto không chần chừ, lập tức đổi ấn.
“Fūton:
Daitoppa (Phong độn – Đại đột phá)
Một cơn gió mạnh bùng ra như bão, quét qua không gian tâm trí, thổi tung những phiến đá nhỏ xung quanh.
Vergil hơi nheo mắt, nhưng vẫn không nói gì.
Naruto tiếp tục thử các thuật còn lại:
Suiton:
Suidan no Jutsu (Thủy độn – Thủy đạn chi thuật)
tạo ra dòng nước sắc bén như mũi tên, rồi Doton:
Doryūheki (Thổ độn – Thổ lưu bích)
khiến mặt đất trong không gian tâm trí dựng lên một bức tường đất dày.
Sau khi thi triển xong, Naruto thở ra một hơi dài.
Mồ hôi chảy dọc thái dương, nhưng trong ánh mắt xanh dương là niềm phấn khích không giấu nổi.
“Vergil-sensei, em làm được rồi!
Vergil nhìn cậu một lúc lâu.
Ánh mắt anh vẫn lạnh như thường lệ, nhưng giọng nói lần này có thêm một chút công nhận.
“Không tệ.
Naruto nhe răng cười.
“Chỉ ‘không tệ’ thôi sao?
Vergil không trả lời ngay.
Anh quay lưng lại, ánh mắt nhìn về khoảng không xa xăm trong không gian tâm trí.
“Nhẫn thuật chỉ là công cụ.
Anh nói chậm rãi.
“Nếu ngươi chỉ biết thi triển nhẫn thuật mà không hiểu chiến đấu… thì cuối cùng cũng sẽ chết.
Naruto chớp mắt.
“Ý thầy là…?
Vergil quay đầu lại nhìn cậu.
“Từ ngày mai, huấn luyện sẽ thay đổi.
Naruto nhíu mày.
“Thay đổi thế nào?
Vergil đáp ngắn gọn.
“Chiến đấu.
Naruto hơi ngạc nhiên.
“Chiến đấu với ai?
Vergil bước tới gần hơn, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi kiếm.
“Với ta.
Naruto lập tức cứng người.
“…Hả?
Vergil tiếp tục nói, giọng bình thản như đang nói một chuyện rất hiển nhiên:
“Ngươi có thể học nhẫn thuật trong Konoha.
Có thể luyện thể thuật với Maito Gai.
Nhưng kinh nghiệm chiến đấu thực sự… ngươi gần như không có.
Anh dừng lại một chút.
“Và ta nhận ra một vấn đề.
Naruto hơi nghiêng đầu.
“Vấn đề gì?
Vergil nhìn thẳng vào cậu.
“Ngươi rất khó có cơ hội chiến đấu thật sự bên ngoài Konoha.
“Tại sao?
Ánh mắt anh thoáng trầm xuống trong một khoảnh khắc rất ngắn.
“Bởi vì…”
“…thân phận của ngươi.
Naruto ngơ ngác.
“Thân phận gì?
Vergil lập tức quay đi.
“Không phải thứ ngươi cần biết bây giờ.
Naruto hơi khó chịu.
“Thầy lúc nào cũng nói nửa chừng vậy.
Vergil không để ý đến lời than phiền đó.
Anh chỉ khẽ đặt tay lên chuôi Yamato.
Một luồng sát khí mờ nhạt lan ra khắp không gian tâm trí.
“Từ ngày mai, ” Vergil nói, “ngươi sẽ bắt đầu học chiến đấu thực sự.
Naruto nuốt nước bọt.
“…Chiến đấu với thầy á?
Vergil nhìn cậu.
“Đúng.
Naruto gãi đầu, cười gượng.
“Em có cảm giác mình sắp bị đánh rất thảm.
Vergil khẽ nhếch môi.
“Một chút đau đớn là cần thiết.
Anh nói.
“Để ngươi còn sống sót sau này.
Naruto nhìn thanh Yamato trong tay Vergil, rồi nhìn lại những phiến đá lơ lửng xung quanh.
Một linh cảm rất rõ ràng dâng lên trong đầu cậu.
…Từ ngày mai.
Những buổi huấn luyện “địa ngục” trước đây…có lẽ chỉ mới là khởi động.
—————————————
Ngày hôm sau, khi Naruto vừa bước vào không gian tâm trí quen thuộc, cậu lập tức nhận ra có điều gì đó khác thường.
Không gian xanh nhàn nhạt vẫn trải dài vô tận, nhưng Vergil lần này không đứng khoanh tay quan sát như mọi khi.
Trong tay anh đang cầm một thanh kiếm.
Naruto lập tức mở to mắt.
Thanh kiếm đó có hình dáng gần như giống hệt Yamato — chuôi kiếm đen tuyền, vỏ kiếm tối màu, lưỡi kiếm thanh mảnh nhưng sắc lạnh đến mức chỉ cần nhìn cũng cảm thấy nguy hiểm.
Vergil vung nhẹ cổ tay.
Một ánh kiếm lóe lên.
Thanh katana thứ hai xuất hiện trước mặt Naruto, lơ lửng giữa không trung rồi chậm rãi rơi xuống trước mặt cậu.
Naruto lập tức cúi xuống nhặt lấy, ánh mắt sáng rực.
“Wow… giống hệt!
Cậu xoay thanh kiếm trong tay vài vòng, thử cảm nhận trọng lượng của nó.
Cảm giác cân bằng hoàn hảo khiến Naruto lập tức thích thú.
“Sau này em sẽ rèn một thanh như thế này ngoài đời thật.
Vergil khẽ cười.
Không phải nụ cười lạnh lùng thường thấy.
Mà là một nụ cười rất nhẹ.
“Ngươi có thể sao chép hình dạng.
Anh nói bình thản.
“Nhưng sức mạnh thật sự của nó… thì không.
Naruto dừng động tác.
“Sức mạnh thật sự?
Cậu nhìn thanh Yamato trong tay Vergil.
“Thanh kiếm đó mạnh đến vậy sao?
Vergil khẽ xoay Yamato trong tay, ánh kiếm xanh nhạt phản chiếu lên khuôn mặt anh.
“Nó không phải chỉ là một thanh kiếm.
“Nó là thần khí.
Naruto hít vào một hơi lạnh.
“…Thần khí?
Vergil tra Yamato vào vỏ.
“Những thứ như vậy không phải vũ khí bình thường có thể so sánh.
Naruto nhìn thanh kiếm trong tay mình, rồi nhìn Yamato.
Trong mắt cậu hiện lên sự tò mò lẫn hưng phấn.
“Sau này em cũng có thể có một thanh như vậy không?
Vergil nhìn cậu một lúc.
Rồi nói rất thản nhiên.
“Nếu có cơ hội.
“Ta sẽ cho ngươi một món.
Naruto lập tức cảm thấy tim đập mạnh hơn một nhịp.
Một cảm giác xao động rất lạ chạy dọc sống lưng.
“…Thật sao?
Vergil không trả lời nữa.
Anh chỉ rút Yamato ra khỏi vỏ.
Một luồng sát khí lạnh lẽo lan khắp không gian tâm trí.
“Bây giờ.
Vergil nói.
“Huấn luyện bắt đầu.
Naruto lập tức nắm chặt thanh katana trong tay.
Vergil bước tới một bước.
Vút.
Thanh kiếm trong tay anh biến mất khỏi tầm nhìn.
Naruto chỉ kịp thấy một tia sáng.
Keng.
Thanh katana trong tay cậu bị đánh văng khỏi tay.
Naruto còn chưa kịp phản ứng thì một cú đánh nữa đã quét ngang qua vai.
Đau.
Một cơn đau sắc bén lan ra.
Naruto cúi xuống nhìn.
Một vết cắt dài xuất hiện trên vai cậu.
Máu bắt đầu chảy ra.
Naruto trừng mắt.
“…Đau thật.
Vergil đứng cách đó vài bước.
Ánh mắt không chút dao động.
“Đứng lên.
Naruto nhặt lại thanh kiếm.
“Lần này em sẽ đỡ được.
Vergil không trả lời.
Chỉ một bước.
Một đường kiếm khác xé gió lao tới.
Naruto vội giơ kiếm lên.
Nhưng—
Thanh kiếm lại bị đánh bật sang một bên.
Một cú đá quét ngang khiến Naruto văng ra xa.
Cậu lăn trên mặt đất vài vòng.
Lần này vết thương xuất hiện trên cánh tay.
Naruto cắn răng đứng dậy.
“Lại!
Vergil bước tới.
Những đòn kiếm nhanh đến mức gần như không thể nhìn thấy.
Naruto cố gắng phản ứng.
Nhưng mỗi lần đều chậm hơn một nhịp.
Một nhát kiếm cắt qua sườn.
Một cú đánh vào vai.
Một cú đá vào bụng.
Những vết thương bắt đầu xuất hiện trên cơ thể cậu.
Naruto quỳ xuống, hơi thở dồn dập.
“Đây… chỉ là trong tâm trí thôi mà…”
“Đau chứ?
Naruto nghiến răng.
“…Đau.
Vergil nói bình thản.
“Tốt.
Naruto ngẩng đầu lên.
“Tốt?
Vergil gật đầu.
“Chỉ khi cảm nhận được đau đớn thật sự…”
“…ngươi mới nhớ lâu.
Naruto im lặng.
Cậu nhìn thanh kiếm trong tay.
Rồi đứng dậy lần nữa.
Vergil không nói gì thêm.
Huấn luyện cứ thế tiếp tục.
Ngày này qua ngày khác.
Trong không gian tâm trí, Naruto liên tục bị đánh ngã.
Thanh kiếm trong tay cậu gần như không thể chạm tới Vergil.
Mỗi lần cố gắng phản công.
Kết quả vẫn như cũ.
Thất bại.
Vết thương ngày càng nhiều.
Cơn đau ngày càng rõ ràng.
Nhưng Naruto không nói thêm lời nào.
Cậu chỉ cắn răng.
Đứng dậy.
Nhặt kiếm.
Rồi tiếp tục lao vào chiến đấu.
Hết ngày này sang ngày khác.
Cho đến khi ngay cả Vergil cũng bắt đầu nhận ra…
Naruto không còn chỉ là chịu đòn nữa.
Cậu bắt đầu học cách sống sót.
——————————–
Sau một thời gian dài luyện tập trong không gian tâm trí, những phản xạ chiến đấu của Naruto dần dần trở thành bản năng.
Những buổi huấn luyện với Vergil khắc nghiệt đến mức cơ thể cậu gần như luôn ở trong trạng thái cảnh giác, như thể bất cứ lúc nào cũng có một nhát kiếm lao tới.
Điều đó không chỉ dừng lại trong tâm trí — thói quen ấy bắt đầu kéo theo cả ra ngoài đời thực.
Trong một buổi tập luyện của Đội 7, Kakashi đang lười biếng dựa lưng vào thân cây đọc *Icha Icha Paradise*, trong khi Sakura và Sasuke luyện tập ném shuriken.
Naruto đứng ở khoảng đất trống gần đó, cầm một thanh kiếm gỗ để tập rút kiếm — thói quen mà cậu bắt đầu duy trì mỗi ngày sau khi Vergil yêu cầu luyện phản xạ.
Sasuke vừa phóng một chiếc shuriken về phía bia tập.
Chiếc shuriken bay lệch một chút, lướt ngang qua gần vị trí Naruto.
Trong khoảnh khắc đó, Naruto gần như không suy nghĩ.
Cơ thể cậu phản ứng trước khi ý thức kịp hiểu chuyện.
Xoạt!
Thanh kiếm gỗ trong tay Naruto lập tức rút ra, một động tác nhanh đến mức tạo ra tiếng rít nhẹ trong không khí.
Keng!
Thanh kiếm gỗ chặn ngang đường bay của chiếc shuriken, đánh bật nó sang một bên.
Khoảng sân tập bỗng nhiên im lặng.
Naruto đứng đó, thanh kiếm vẫn giữ nguyên tư thế phòng thủ.
Sakura chớp mắt vài lần.
Sasuke cũng khẽ nhíu mày.
Chiếc shuriken đó vốn không nhắm vào Naruto, hơn nữa tốc độ phản ứng vừa rồi hoàn toàn vượt quá phản xạ bình thường.
Ngay cả Kakashi cũng đã khép cuốn sách lại.
Ánh mắt anh hơi nheo lại sau lớp mặt nạ.
“Naruto.
Naruto lúc này mới nhận ra mình vừa làm gì.
Cậu vội vàng tra kiếm gỗ lại vào vỏ, gãi đầu cười gượng.
“À… phản xạ thôi.
Sakura nghiêng đầu.
“Phản xạ kiểu gì mà nhanh vậy?
Naruto gãi đầu, cố nghĩ ra một lời giải thích.
“Dạo này mình… hay gặp ác mộng.
Cả ba người cùng nhìn cậu.
Naruto tiếp tục nói, vẻ mặt hơi ngượng.
“Kiểu như… mơ thấy đang chiến đấu suốt.
Nên nhiều khi tỉnh dậy vẫn còn căng thẳng.
Sakura hơi lo lắng.
“Cậu bị stress à?
Naruto cười gượng.
“Chắc vậy.
Kakashi vẫn nhìn Naruto thêm vài giây.
Ánh mắt anh bình thản, nhưng rõ ràng đang suy nghĩ điều gì đó.
“Dạ?
“Dạo này em có đi đâu ngoài làng không?
Naruto lập tức lắc đầu.
“Không ạ.
Kakashi tiếp tục hỏi.
“Có gặp ai lạ không?
“Không luôn.
Naruto trả lời rất nhanh.
Kakashi im lặng một lúc, rồi lại mở cuốn *Icha Icha Paradise* ra.
“Vậy thì chắc chỉ là do luyện tập quá sức thôi.
Anh nói lười biếng.
“Thỉnh thoảng ninja cũng gặp ác mộng kiểu đó.
Sakura thở phào.
“Vậy thì Naruto nên nghỉ ngơi nhiều hơn.
Sasuke không nói gì, nhưng ánh mắt vẫn hơi dừng lại trên thanh kiếm gỗ của Naruto thêm một lúc trước khi quay đi.
Kakashi lật sang trang mới của cuốn sách.
“Nghỉ ngơi cho tốt.
Đừng ép bản thân quá.
Naruto gật đầu.
“Vâng.
Nhưng khi mọi người không còn chú ý đến cậu nữa, Naruto mới khẽ thở ra một hơi nhẹ nhõm.
Ít nhất… không ai hỏi thêm nữa.
Trong đầu cậu, giọng Vergil vang lên bình thản.
“Ngươi nói dối cũng không tệ.
Naruto nhăn mặt.
“Còn cách nào khác đâu.
Vergil khẽ hừ nhẹ.
“Chỉ cần đừng để lộ ra.
Naruto nhìn xuống thanh kiếm gỗ trong tay mình.
Cậu xoay nhẹ cổ tay.
Những phản xạ chiến đấu vẫn còn đó — sâu trong cơ thể.
Và Naruto biết rất rõ.
Những gì cậu trải qua trong không gian tâm trí… đang dần biến thành bản năng thật sự.
————————
Những ngày huấn luyện trong không gian tâm trí vẫn tiếp tục như thường lệ.
Vergil vẫn tấn công không báo trước, những đường kiếm nhanh như chớp giáng xuống Naruto hết lần này đến lần khác.
Ban đầu Naruto chỉ có thể chịu đòn, sau đó dần dần học được cách né tránh, rồi chống đỡ, nhưng khoảng cách giữa hai người vẫn lớn đến mức gần như không thể vượt qua.
Một ngày nọ, trong một buổi đối luyện như bao lần khác, Vergil đứng cách Naruto vài bước.
Yamato vẫn nằm yên trong vỏ, nhưng sát khí đã lan ra trong không gian tâm trí như một cơn gió lạnh.
“Chuẩn bị, ” Vergil nói.
Naruto siết chặt chuôi thanh katana mà Vergil tạo ra cho cậu.
Hai chân đứng vững, chakra chảy ổn định dưới lòng bàn chân.
Nhưng cậu biết rõ — dù chuẩn bị thế nào, Vergil vẫn luôn nhanh hơn.
Trong tích tắc tiếp theo, Vergil chuyển động.
Không có báo hiệu.
Không có âm thanh.
Chỉ một cái chớp mắt, Vergil đã xuất hiện ngay trước mặt Naruto, Yamato rút ra khỏi vỏ như một tia chớp bạc.
Nhưng lần này, Naruto không kịp suy nghĩ.
Trong khoảnh khắc đó, đầu óc cậu bỗng trở nên trống rỗng.
Không còn tính toán.
Không còn hoảng loạn.
Không còn suy nghĩ về cách né hay đỡ.
Chỉ có một phản xạ duy nhất.
Tay Naruto tự động nắm chặt chuôi kiếm.
Thanh katana rời khỏi vỏ.
Một đường chém ngang.
Xoạt.
Mọi thứ diễn ra trong một khoảnh khắc ngắn đến mức gần như không thể nhận ra.
Hai người đứng yên.
Thanh kiếm của Naruto đã trở lại trong vỏ.
Vergil vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Naruto chớp mắt vài lần, chính cậu cũng không hiểu vừa rồi mình đã làm gì.
Vergil không nói gì.
Chỉ khẽ cúi xuống nhìn cánh tay áo của mình.
Một đường rách rất nhỏ chạy ngang qua vải áo.
Mỏng đến mức gần như chỉ là một sợi chỉ bị cắt đứt.
Không gian tâm trí lặng đi.
Naruto mở to mắt.
“…Em vừa—”
Một nụ cười hiếm hoi.
“Cuối cùng.
“Cái gì?
“Ngươi vừa chạm tới áo nghĩa của Nhất Tự Kiếm Pháp — Iai.
“Iai?
“Kiếm rút khỏi vỏ trong một khoảnh khắc.
“Không có động tác thừa.
“Không có suy nghĩ.
“Chỉ có một nhát chém duy nhất.
Anh nhìn Naruto.
“Thứ này không thể dạy.
“Không thể giải thích.
“Chỉ có thể tự ngộ.
Naruto nhìn thanh kiếm trong tay mình.
“…Em làm được thật à?
“Ngươi vừa làm rách áo ta.
“Đối với một người mới học kiếm, như vậy đã đủ.
Naruto lập tức nhe răng cười.
“Cuối cùng em cũng đánh trúng được thầy rồi!
Vergil liếc cậu một cái.
“Chỉ là vạt áo.
Naruto gãi đầu cười.
“Nhưng vẫn là trúng.
Vergil không phủ nhận.
Anh quay lưng lại, bước vài bước.
“Dù sao…”
“Đây cũng là **chiêu thức đầu tiên** ngươi thật sự học được.
Naruto hơi sững lại khi nghe câu đó.
Trong lòng cậu dâng lên một cảm giác rất lạ — vừa tự hào, vừa nhẹ nhõm, như thể cuối cùng những ngày bị đánh tơi tả kia cũng có ý nghĩa.
Vergil dừng bước.
“Làm tốt.
Naruto ngẩng đầu.
“…Thầy vừa khen em đúng không?
Vergil không trả lời câu đó.
Anh chỉ nói tiếp, giọng bình thản như thường.
“Huấn luyện tạm dừng.
“Dừng?
“Một tuần.
Naruto tưởng mình nghe nhầm.
“Một tuần?
“Cơ thể và tinh thần của ngươi đã bị ép quá lâu.
“Nghỉ ngơi.
Naruto tròn mắt.
“…Thầy nghiêm túc à?
“Đừng khiến ta phải đổi ý.
Naruto lập tức giơ hai tay lên.
“Không không, nghỉ là tốt rồi!
Vergil khẽ hừ một tiếng.
“Đừng tưởng đó là phần thưởng lớn.
Naruto cười.
“Nhưng với em thì đúng là vậy.
Vergil không nói thêm gì nữa.
Không gian tâm trí bắt đầu tan dần.
Trước khi mọi thứ biến mất hoàn toàn, Naruto vẫn còn nghe giọng nói lạnh lùng của Vergil vang lên lần cuối.
“Nhớ luyện lại nhát chém vừa rồi.
Đừng để nó biến mất.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập