Điều mà ngay cả Vergil cũng không ngờ tới là Naruto thực sự không nghỉ ngơi lâu như vậy.
Hai ngày.
Naruto chỉ nghỉ đúng hai ngày.
Trong hai ngày đó cậu gần như không làm gì ngoài ăn, ngủ và thả lỏng cơ thể.
Những cơn đau âm ỉ từ các buổi huấn luyện trong tâm trí dần dịu xuống, cơ bắp cũng bớt căng cứng.
Nhưng đến ngày thứ ba, khi vừa tỉnh dậy vào buổi sáng, Naruto đã cảm thấy một cảm giác khó chịu mơ hồ.
Không phải đau đớn.
Mà là… thiếu.
Cậu ngồi trên giường, nhìn đôi tay mình trong đầu cậu hiện lên những nhát kiếm của Vergil.
Những lần bị đánh ngã.
Những khoảnh khắc cận kề cái chết.
Và nhát chém
"Iai"
mà cậu vô thức chém ra hôm trước.
Naruto thở ra một hơi.
“…Mình vẫn còn kém quá.
Đêm hôm đó, Naruto chủ động tiến vào trạng thái thiền định, để ý thức chìm xuống không gian tâm trí.
Khi Naruto mở mắt ra, bầu trời xanh nhàn nhạt quen thuộc đã trải rộng xung quanh.
Vergil đang đứng trên một phiến đá cách đó vài bước, ánh mắt bình thản nhìn cậu.
Vergil hơi nhíu mày.
“Ngươi quay lại sớm.
Naruto gãi đầu.
“Em nghỉ hai ngày rồi.
Vergil nhìn cậu một lúc.
“Hai ngày.
Ta đã cho ngươi một tuần.
Naruto cười gượng.
“Em nghĩ… nghỉ vậy là đủ rồi.
Vergil im lặng.
Naruto nhìn xuống thanh kiếm trong tay mình, rồi nói tiếp, giọng trầm hơn bình thường.
“Càng luyện tập… em càng thấy mình thiếu rất nhiều.
Những gì em làm được chỉ mới là bắt đầu.
Em còn quá yếu.
Không gian tâm trí chìm vào trong im lặng.
Vergil nhìn Naruto thêm vài giây.
Đó là ánh mắt khác hẳn bình thường.
Không còn chỉ là sự đánh giá lạnh lùng của một người thầy.
Mà là ánh mắt của một người đang công nhận học trò mình.
Sau bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên Vergil nhìn Naruto như vậy.
Anh khẽ gật đầu.
“Không tệ.
Naruto hơi ngẩn ra.
“Ý thầy là…?
Vergil quay lưng lại.
“Ít nhất ngươi đã hiểu được một điều.
Con đường mạnh lên… không bao giờ có điểm kết thúc.
Naruto nhe răng cười.
“Em nghĩ vậy.
Vergil đặt tay lên chuôi Yamato.
“Được.
Vậy ta sẽ cho ngươi một hình thức huấn luyện mới.
Naruto lập tức sáng mắt.
“Thật sao?
Vergil nhìn thẳng vào cậu.
“Nhưng lần này… khác.
Naruto chớp mắt.
“Khác thế nào?
Vergil nói bình thản.
“Lần huấn luyện này sẽ kéo dài liên tục.
Không phải vài giờ.
Không phải một buổi.
Anh dừng lại một chút.
“Mà là nhiều ngày.
Naruto hơi ngạc nhiên.
“Nhiều ngày… trong không gian tâm trí sao?
Vergil gật đầu.
“Để hoàn thành khóa huấn luyện này…”
“…ngươi phải xin nghỉ ở thế giới thực ít nhất ba ngày.
Naruto tròn mắt.
“Ba ngày?
Ngay cả những buổi huấn luyện trước đây cũng chưa từng kéo dài đến mức đó.
Vergil nói rất bình thản.
“Và ta nói trước.
Những gì ngươi sẽ trải qua…nằm ngoài sức tưởng tượng của ngươi.
Naruto nuốt nước bọt.
Nhưng chỉ mất vài giây.
Cậu nắm chặt thanh kiếm trong tay.
Vergil hơi nhướng mày.
“Ngươi không hỏi thêm?
Naruto cười.
“Có hỏi chắc thầy cũng không nói.
Vergil không phủ nhận.
Không gian tâm trí dần tan đi.
Sáng hôm sau, Naruto đến tìm Kakashi lúc này đang ngồi trên lan can, cầm cuốn Icha Icha Paradise quen thuộc.
“Yo, Naruto?
“À… Kakashi-sensei.
Dạo này em thấy người hơi mệt.
Kakashi khép sách lại.
“Ồ?
Naruto tiếp tục nói.
“Em muốn xin nghỉ khoảng ba ngày để ở nhà tĩnh dưỡng.
Kakashi nhìn Naruto kỹ hơn một chút.
Quả thật dạo gần đây Naruto luyện tập khá nhiều.
Cơ thể cậu trông có phần mệt mỏi hơn bình thường.
Sau vài giây suy nghĩ, Kakashi gật đầu.
“Cũng tốt.
Nghỉ ngơi là cần thiết.
Naruto thở phào nhẹ nhõm.
“Vâng.
Kakashi lại mở sách ra.
“Nhưng nhớ ăn uống đầy đủ.
Và ngủ cho tử tế.
“Rõ rồi, sensei.
Khi Naruto rời đi, Kakashi khẽ liếc theo bóng cậu.
“Thằng nhóc đó…đúng là chăm chỉ quá mức.
Còn Naruto thì hoàn toàn không nghĩ đến việc nghỉ ngơi.
Bởi vì cậu biết rõ.
Ba ngày tới…sẽ là khóa huấn luyện khắc nghiệt nhất mà Vergil từng chuẩn bị cho cậu.
———————-
Khi Naruto bước vào không gian tâm trí vào đêm hôm đó, cậu lập tức nhận ra bầu không khí đã khác.
Không gian xanh nhàn nhạt quen thuộc vẫn trải rộng vô tận, nhưng lần này Vergil không đứng xa quan sát như thường lệ.
Anh đứng ngay trước mặt Naruto, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt lạnh lẽo nhưng nghiêm túc hơn bình thường.
“Trước khi bắt đầu, ” Vergil nói chậm rãi, “ta cần nói rõ một chuyện.
Naruto hơi nghiêng đầu.
“Chuyện gì vậy, sensei?
“Lần huấn luyện này sẽ tiêu tốn rất nhiều tinh thần lực của ta.
Từ trước đến nay Vergil luôn tỏ ra gần như không có giới hạn, nên việc anh nói như vậy khiến Naruto lập tức chú ý.
“Sau khi khóa huấn luyện này kết thúc, ” Vergil tiếp tục, “ta sẽ rơi vào trạng thái ngủ say để hồi phục.
Naruto khựng lại.
“…Ngủ say?
“Một khoảng thời gian khá dài.
Ta sẽ không thể xuất hiện trong tâm trí ngươi.
Không gian xung quanh trở nên yên lặng hơn hẳn.
Naruto nhìn Vergil vài giây, rồi gãi đầu.
“Vậy là… em phải tự luyện tập?
Vergil nói thẳng:
“Đúng.
Anh bước chậm một vòng quanh Naruto.
“Trong thời gian ta không có mặt, ngươi không được bỏ rơi việc luyện tập.
“Không được lười biếng.
“Không được quên đọc sách.
“Và vẫn phải tiếp tục làm nhiệm vụ với đội của ngươi.
Naruto im lặng lắng nghe.
Những lời đó không mang giọng điệu ra lệnh lạnh lùng như trước, mà giống như một lời căn dặn hơn.
Vergil dừng lại trước mặt cậu.
“Ta không thể giám sát ngươi.
Cho nên mọi thứ… sẽ phụ thuộc vào chính ngươi.
Rồi cậu gật đầu.
“Em hiểu.
Vergil nhìn cậu thêm một lúc.
Naruto tiếp tục nói, giọng chắc chắn hơn:
“Em sẽ tiếp tục luyện kiếm.
“Tiếp tục luyện nhẫn thuật.
“Và đọc sách mỗi ngày.
Cậu nhe răng cười.
“Dù thầy có ở đó hay không.
Vergil nhìn Naruto vài giây, sau đó khẽ gật đầu.
Chỉ khi Naruto đã đưa ra lời cam đoan, Vergil mới quay lưng lại vài bước.
Một luồng khí vô hình bắt đầu lan ra trong không gian tâm trí, nặng nề hơn bất cứ lần huấn luyện nào trước đây.
Naruto cảm thấy da mình hơi nổi gai.
“Vergil-sensei…Khóa huấn luyện lần này là gì vậy?
Vergil dừng bước.
Anh nói một từ.
Chỉ một từ duy nhất.
“Sát khí.
“…Hả?
Vergil quay đầu lại.
“Sức mạnh của ninja không chỉ nằm ở nhẫn thuật, thể thuật hay kiếm thuật.
“Một chiến binh thực sự phải có thứ khiến kẻ thù sợ hãi ngay cả trước khi chiến đấu bắt đầu.
Naruto nhíu mày.
“Ý thầy là… áp lực à?
Vergil lắc đầu.
“Không.
Anh nói chậm rãi.
“Là ý chí giết chóc.
“Là khí tức của những kẻ đã từng bước qua ranh giới sinh tử.
“Thứ khiến đối thủ run rẩy ngay cả khi lưỡi kiếm chưa rời khỏi vỏ.
Vergil nhìn cậu.
“Ngươi chưa từng giết ai.
“Cho nên ngươi không có sát khí.
Naruto hơi khựng lại.
Cậu nhớ đến Mizuki… nhưng không nói gì.
Vergil tiếp tục.
“Nhưng điều đó không có nghĩa là ngươi không thể học.
Naruto hít sâu.
“Vậy… em phải làm gì?
Vergil rút Yamato ra khỏi vỏ, không gian tâm trí lập tức rung lên.
Một luồng áp lực lạnh lẽo lan ra như băng giá.
Naruto cảm thấy tim mình khựng lại trong một nhịp.
Vergil nói.
“Trước hết.
Ngươi phải chịu đựng sát khí của ta.
“…Chịu đựng?
“Ba ngày.
Ngươi sẽ sống trong sát khí của ta.
Naruto cảm thấy sống lưng lạnh toát.
“Sau đó…ngươi sẽ học cách tạo ra nó.
Naruto im lặng vài giây.
Rồi cậu siết chặt chuôi kiếm.
“…Nghe giống địa ngục.
Vergil khẽ nhếch môi.
“Đúng vậy.
“Chào mừng đến với địa ngục thật sự.
Vừa dứt lời, Vergil khẽ nhấc tay.
Một luồng khí tức bùng nổ.
Không có tiếng nổ, không có ánh sáng chói lòa, nhưng toàn bộ không gian tâm trí của Naruto như bị nghiền nát trong một khoảnh khắc.
Một áp lực khủng bố tràn ra từ cơ thể Vergil, lan đi như thủy triều đen, chỉ trong nháy mắt đã bao phủ toàn bộ bầu trời xanh nhàn nhạt.
Naruto lập tức khựng lại.
Cơ thể cậu đông cứng.
Không phải vì bị trói buộc.
Mà vì không thể cử động.
Không khí dường như trở nên nặng như chì.
Mỗi lần hít thở đều giống như đang nuốt phải lưỡi dao lạnh.
Tim Naruto đập dồn dập trong lồng ngực, từng nhịp như muốn phá vỡ xương sườn.
Đây là lần đầu tiên Naruto thực sự cảm thấy… khó thở.
Một nỗi sợ nguyên thủy tràn lên từ tận đáy linh hồn.
Chân cậu run lên.
Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
Naruto đã từng đứng trước Cửu Vĩ nhiều năm trước, khi còn nhỏ.
Khi đó, chakra đỏ thẫm cuộn trào như biển máu, đôi mắt khổng lồ nhìn xuống cậu từ phía sau song sắt.
Nhưng so với thứ đang đứng trước mặt cậu lúc này…
Ký ức đó chỉ như một con chó nhỏ đứng trước sư tử.
Sát khí của Vergil không chỉ mạnh.
Nó sắc bén, lạnh lẽo, tàn nhẫn.
Như thể mỗi phân không khí đều chứa một lưỡi kiếm vô hình, chỉ cần Naruto nhúc nhích một chút là sẽ bị chém nát.
Vergil đứng giữa cơn bão sát khí đó, hoàn toàn bình thản.
Ánh mắt anh lạnh như băng, không hề dao động.
“Đây…”
“…là sát khí.
Naruto nghiến răng.
Cậu muốn đứng vững.
Nhưng hai chân gần như không nghe lời.
Cơ thể run lên từng hồi.
Cảm giác như đang đứng trước một vực sâu vô tận — chỉ cần mất thăng bằng một chút là sẽ rơi xuống không bao giờ quay lại.
Ngay cả không gian sâu trong cơ thể Naruto cũng bị ảnh hưởng.
Trong bóng tối phía sau cánh cổng phong ấn khổng lồ, đôi mắt đỏ thẫm của Cửu Vĩ chợt mở ra.
Cơ thể khổng lồ của nó hơi run lên.
“…Cái gì vậy?
Một luồng sát khí lạnh lẽo xuyên qua lớp phong ấn, lan vào không gian nơi nó bị giam giữ.
Cửu Vĩ lập tức dựng đứng lông toàn thân.
Bộ lông đỏ cam khổng lồ run lên như bị điện giật.
“…Không thể nào.
Nó nhìn về phía nguồn gốc của luồng khí tức đó.
Rồi đôi mắt đỏ khổng lồ co lại.
“Gã đầu bạc đó…”
Giọng nó khàn đi.
“…hắn đã phải giết chóc bao nhiêu sinh mạng…?
Sát khí này không giống sát khí của ninja bình thường.
Nó không chỉ là ý định giết người.
Nó là núi thây, là biển máu.
Là thứ chỉ hình thành sau vô số trận chiến sinh tử.
Ngay cả một vĩ thú như nó cũng cảm thấy da đầu tê dại.
“…Tên điên này…”
Cửu Vĩ lẩm bẩm, giọng run nhẹ.
“…rốt cuộc hắn là thứ gì?
Trong khi đó, Naruto vẫn đứng giữa không gian tâm trí, cố gắng không quỳ xuống.
Hai tay cậu run lên.
Nhưng Naruto không lùi lại.
Ánh mắt lạnh lẽo.
“Đứng vững.
Áp lực tiếp tục đè xuống.
Như cả bầu trời đang ép Naruto xuống mặt đất.
“…Em… hiểu rồi.
“Ngươi sẽ sống trong thứ này.
Naruto thở dốc.
“Nghe… vui thật…”
“Chỉ khi đứng vững trước sát khí…ngươi mới có tư cách tạo ra nó.
————————
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập