Chương 35: Món quà lớn.

Naruto đứng yên giữa không gian tâm trí, ánh mắt vẫn còn đọng lại chút mơ hồ sau cuộc đời dài đằng đẵng vừa trải qua.

Cậu nhìn Vergil rất lâu, như đang cố xác nhận rằng tất cả những gì vừa xảy ra thực sự chỉ là một ảo cảnh.

Cuối cùng Naruto khẽ hỏi, giọng vẫn còn khàn khàn:

“Vergil-sensei… tất cả vừa rồi… là gì vậy?

Vergil đứng khoanh tay, ánh mắt bình thản nhìn cậu học trò của mình.

Một lúc sau anh mới lên tiếng, giọng trầm và lạnh như thường lệ:

“Khi ta ném ngươi vào chiến trường, ta đã xóa sạch ký ức của ngươi.

Ngươi không nhớ mình là ninja, không nhớ Konoha, không nhớ ta.

Ngươi chỉ còn lại bản năng, tính cách và những gì đã được rèn luyện.

Naruto hơi sững lại.

Vergil tiếp tục:

“Như vậy, mọi lựa chọn của ngươi trong chiến tranh đều là thật.

Không phải vì biết đây là thử thách.

Không phải vì muốn làm hài lòng ta.

Mà là vì bản thân ngươi đã lựa chọn như vậy.

Naruto khẽ nuốt nước bọt, trong lòng bỗng có chút hồi hộp.

Cậu nhớ rất rõ cuộc đời trong ảo cảnh — chiến trường, máu, quyền lực, trách nhiệm, và cả cái chết trên giường bệnh khi đã già.

“Vậy… màn trình diễn của em thế nào?

Naruto hỏi nhỏ.

Vergil nhìn cậu vài giây.

Rồi anh khẽ gật đầu.

“Phải nói rằng… ta rất bất ngờ.

Naruto mở to mắt.

Vergil chậm rãi nói tiếp:

“Trong chiến tranh, ngươi **không hề do dự khi cần giết người**.

Khi đối đầu với kẻ địch, ngươi ra tay dứt khoát, không chần chừ.

Đó là điều rất ít kẻ làm được, đặc biệt là những kẻ còn giữ được nhân tính.

Anh dừng lại một chút, rồi nói tiếp.

“Nhưng điều khiến ta bất ngờ hơn… là việc ngươi vẫn giữ được lòng trắc ẩn.

Vergil liếc nhìn Naruto.

“Ngươi không cho phép binh lính tàn sát dân thường.

Ngươi giữ kỷ luật quân đội.

Ngươi cai quản thành Aokawa không phải bằng sợ hãi… mà bằng trật tự và sự công bằng.

Naruto cúi đầu, im lặng lắng nghe.

Vergil nói tiếp, giọng vẫn bình thản nhưng ánh mắt sắc bén hơn.

“Ngươi đã chứng minh được một điều.

“Ngươi có thể giết người.

“Nhưng ngươi **không trở thành kẻ khát máu**.

Không gian tâm trí rơi vào im lặng trong vài giây.

Sau đó Vergil khẽ nhíu mày.

“Nhưng ngươi vẫn có điểm yếu.

Naruto lập tức ngẩng đầu.

Vergil nói:

“Đôi khi ngươi **quá nhân hậu**.

Naruto hơi sững lại.

Vergil tiếp tục giải thích, giọng lạnh lẽo nhưng rõ ràng:

“Chiến trường không phải nơi dành cho lòng tốt vô điều kiện.

Có những kẻ sẽ lợi dụng chính sự nhân hậu đó.

Anh bước một bước về phía Naruto.

“Ngươi đã quá tin tưởng vào vẻ ngoài của người khác.

Nếu trong thực chiến, kẻ thù giả dạng thành dân thường, kẻ yếu, hoặc người bị hại… chúng có thể áp sát ngươi.

Ánh mắt Vergil trở nên sắc lạnh.

“Và chỉ cần một nhát dao.

“Ngươi sẽ chết.

Naruto im lặng.

Cậu không phản bác.

Không giải thích.

Cậu chỉ ngồi xuống tảng đá trong không gian tâm trí, hai tay đặt trên đầu gối, lặng lẽ suy nghĩ.

Những lời của Vergil không hề có sự giận dữ.

Nhưng mỗi câu nói đều như lưỡi dao sắc bén, cắt thẳng vào điểm yếu của cậu.

Naruto hít sâu một hơi.

“Em hiểu rồi… Vergil-sensei.

Cậu ngẩng đầu lên, ánh mắt bình tĩnh hơn trước rất nhiều.

“Em sẽ ghi nhớ điều đó.

Vergil nhìn cậu vài giây.

Rồi khẽ gật đầu.

Trong ánh mắt lạnh lùng của anh thoáng qua một tia hài lòng rất khó nhận ra.

Anh chậm rãi nói:

“Naruto, hãy nhớ một điều.

Naruto ngẩng đầu lên.

Vergil tiếp tục, giọng trầm và rõ ràng:

“Đừng bao giờ để vẻ ngoài của người khác đánh lừa suy nghĩ và quyết định của ngươi.

Trong chiến đấu, kẻ địch sẽ không đứng trước mặt ngươi với bộ dạng hung ác để cho ngươi nhận ra.

Chúng sẽ khoác lên mình những lớp vỏ khác nhau — kẻ yếu đuối, người vô tội, thậm chí là đồng minh.

Ánh mắt anh khẽ nheo lại.

“Chỉ cần ngươi mềm lòng một lần… cái giá phải trả có thể là mạng sống.

Naruto im lặng lắng nghe.

Vergil bước thêm một bước, giọng nói vẫn lạnh lùng nhưng mang theo sự chỉ dẫn rõ ràng của một người thầy.

“Vì vậy, hãy giữ cho mình một cái đầu lạnh.

Luôn quan sát.

Luôn phân tích.

Luôn đặt câu hỏi với mọi thứ trước mắt.

Anh dừng lại một nhịp.

“Chỉ khi làm được như vậy, ngươi mới có thể đưa ra quyết định đúng đắn nhất.

Naruto hít sâu một hơi, rồi gật đầu.

“Vâng, Vergil-sensei.

Cậu suy nghĩ một chút rồi nói tiếp, giọng nghiêm túc hơn trước rất nhiều.

“Em hiểu rồi.

Sau này em sẽ cố gắng không để bản thân bị cảm xúc chi phối… cũng không để người khác lợi dụng lòng nhân hậu của mình.

Naruto hơi nắm chặt tay.

“Em sẽ không tỏ ra là một người dễ mềm lòng nữa.

Vergil nhìn cậu một lúc lâu.

Rồi anh khẽ gật đầu, tỏ vẻ hài lòng.

“Được.

Sau đó, giọng anh chậm rãi vang lên một lần nữa.

“Có một điều ngươi cần biết.

Naruto hơi nghiêng đầu.

Vergil nói:

“Sau ngày hôm nay… ngươi sẽ không nhớ bất cứ điều gì về trải nghiệm trong ảo cảnh này.

Naruto khựng lại một chút.

Vergil tiếp tục:

“Ký ức về cuộc chiến, về những năm tháng làm tướng quân, về cái chết trên giường bệnh… tất cả sẽ bị xóa khỏi ý thức của ngươi.

Naruto hơi sững sờ.

“Nhưng, ” Vergil nói tiếp, “những thứ quan trọng nhất sẽ không biến mất.

Ánh mắt anh trở nên sâu hơn.

“Kinh nghiệm chiến đấu.

“Sát tâm.

“Phản xạ sinh tồn.

“Và bản năng của một chiến binh.

Anh nhìn thẳng vào Naruto.

“Những thứ đó đã khắc sâu vào linh hồn ngươi.

Chúng sẽ ở lại mãi mãi.

Naruto lặng người vài giây.

Sau đó cậu chậm rãi gật đầu.

“Em hiểu rồi, Vergil-sensei.

Trong không gian tĩnh lặng ấy, Vergil nhìn cậu học trò của mình thêm một lúc nữa, rồi khẽ nâng tay lên.

Một luồng ánh sáng nhàn nhạt bắt đầu lan ra khắp không gian tâm trí.

Vergil quay đầu sang phía cánh cổng phong ấn phía xa, nơi một đôi mắt đỏ thẫm đang lặng lẽ quan sát từ trong bóng tối.

“Thấy thế nào?

Vergil hỏi, giọng bình thản.

Naruto hơi ngơ ngác nhìn qua lại giữa hai người.

Cậu không hề biết trong lúc mình ở trong ảo cảnh, giữa Vergil và Cửu Vĩ đã xảy ra chuyện gì.

“Thầy… hai người đã làm gì khi em không ở đây vậy?

Naruto hỏi, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

Trong không gian phong ấn vang lên một tiếng hừ khẽ.

Cửu Vĩ khẽ động thân mình khổng lồ phía sau song sắt.

Ánh mắt đỏ rực liếc qua Naruto một cái, sau đó nó quay mặt đi như thể chẳng buồn nhìn thêm.

Bộ lông màu đỏ thẫm lay động nhẹ trong bóng tối, rồi thân hình khổng lồ của nó chậm rãi lùi sâu vào sau cánh cổng phong ấn.

Trước khi biến mất hoàn toàn, giọng nói trầm khàn và cao ngạo của nó vang vọng trong không gian tâm trí.

“Hừ.

“Cũng tạm được.

Một tiếng cười khẽ khàn khàn vang lên.

“Coi như… bản đại gia đây **có chút hài lòng**.

Naruto chớp mắt liên tục.

“Hả?

“Cái gì cơ?

“Ý là sao vậy?

Nhưng Cửu Vĩ đã hoàn toàn biến mất phía sau bóng tối của cánh cổng phong ấn, không thèm trả lời thêm một lời nào.

Naruto quay sang nhìn Vergil với vẻ mặt đầy dấu hỏi.

Vergil chỉ liếc qua cánh cổng phong ấn một cái, rồi lại nhìn Naruto.

Khóe môi anh khẽ nhếch lên một chút.

“Không cần bận tâm.

Naruto vẫn còn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra, nhưng trước khi cậu kịp hỏi thêm, Vergil đã nói tiếp.

“Dù sao thì…”

Vergil bước tới một bước, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Naruto.

“Đến lúc ngươi biết được **món quà lớn** mà ta đã nói rồi.

Naruto lập tức đứng thẳng người.

“Quà?

Đôi mắt xanh của cậu sáng lên.

“Thầy nói nếu em hoàn thành thử thách thì sẽ có phần thưởng…”

Vergil khẽ nâng tay lên.

Không gian tâm trí bắt đầu rung động nhẹ.

Một luồng ánh sáng xanh lam nhàn nhạt từ từ hội tụ trong tay Vergil.

Naruto nhìn chằm chằm vào đó, trong lòng dâng lên một cảm giác quen thuộc nhưng lại vô cùng xa lạ.

Vergil nhìn Naruto một lúc lâu, ánh mắt trầm tĩnh nhưng sâu như vực thẳm.

Không gian tâm trí lúc này hoàn toàn yên lặng, chỉ còn hai thầy trò đứng đối diện nhau.

Vergil chậm rãi nói:

“Trong ảo cảnh, khi ngươi sống cuộc đời của một vị tướng quân… cách ngươi hành xử đã bộc lộ một thứ.

Naruto hơi nhíu mày.

Vergil tiếp tục:

“Phong thái của một người lãnh đạo.

Naruto im lặng nghe.

Vergil nói tiếp, giọng bình thản:

“Điều đó không phải chỉ học mà có.

Kinh nghiệm có thể học.

Kỹ năng có thể luyện.

Nhưng có những thứ… là bẩm sinh.

Anh nhìn thẳng vào Naruto.

“Đó là di truyền.

Trái tim Naruto đập mạnh.

Trong đầu cậu lập tức lóe lên một suy đoán.

Món quà lớn mà Vergil nói…

Thân phận đặc biệt…

Hai chữ “di truyền”…

Naruto hít sâu một hơi, cố ép sự dao động trong lòng xuống.

Nhưng dù cố đến đâu, giọng cậu vẫn khẽ run khi hỏi:

“Vergil-sensei…”

“Em… giống ai?

Vergil không trả lời ngay.

Anh chỉ khẽ nâng tay lên.

Tách.

Một tiếng búng tay vang lên.

Ngay lập tức, không gian trước mặt Naruto bắt đầu dao động.

Một luồng ánh sáng xanh lam tụ lại, rồi dần dần hình thành một thân ảnh rõ ràng.

Một người đàn ông cao lớn đứng đó.

Mái tóc vàng óng dựng nhẹ, tóc mai dài xuôi dọc theo hai bên má, phản chiếu ánh sáng như ánh mặt trời.

Khuôn mặt tuấn tú, bình tĩnh và sắc sảo.

Ánh mắt xanh lam sâu thẳm mang theo sự điềm tĩnh của một người đã trải qua vô số trận chiến.

Khoác trên vai anh ta là một chiếc áo choàng trắng viền lửa.

Sau lưng áo choàng, hàng chữ lớn được viết rõ ràng.

四代目火影— Hỏa Ảnh Đệ Tứ.

Naruto nhìn chằm chằm vào thân ảnh đó.

Cậu đã từng thấy hình ảnh này trước đây.

Ở tượng đá trên núi Hokage, ở những bức ảnh trong văn phòng Hokage.

Naruto ngơ ngác hỏi:

“Vergil-sensei… tại sao thầy lại cho em xem hình ảnh của Hokage Đệ Tứ?

Nhưng ngay khi nói xong câu đó…Naruto đột nhiên im bặt.

Trong đầu cậu vang lên lại hai chữ mà Vergil vừa nói.

"Di truyền.

"Naruto chậm rãi quay đầu nhìn Vergil.

Đồng tử cậu co lại.

Một ý nghĩ đáng sợ… nhưng cũng khiến tim cậu đập điên cuồng… bắt đầu hình thành.

Giọng Naruto run lên.

“Không lẽ…”

“Không lẽ em…”

Naruto nuốt nước bọt, gần như không dám nói ra.

“…em là…”

Vergil nhìn thẳng vào cậu.

Sau vài giây im lặng, anh khẽ gật đầu.

“Không sai.

Giọng anh vang lên rõ ràng trong không gian tâm trí.

“Uzumaki Naruto.

“Ngươi chính là con trai của Hokage Đệ Tứ.

Không gian bỗng trở nên tĩnh lặng đến mức đáng sợ.

Naruto đứng chết lặng tại chỗ.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập