Chương 38: Nhiệm vụ cấp C

Buổi sáng, ánh nắng nhẹ chiếu qua cửa kính của phòng huấn luyện đội 7.

Cả ba Genin đã có mặt.

Naruto đứng dựa lưng vào tường, tay bắt chéo, ánh mắt lạnh lùng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Sasuke ngồi khoanh tay, yên lặng.

Còn Sakura thì đang khó chịu đến cực điểm.

“Đủ rồi đấy!

Sakura đột ngột đứng dậy, đập tay lên bàn làm chiếc bút văng xuống đất.

“Thầy Kakashi, chúng em là ninja, không phải người làm vườn!

Cô hét lên.

“Mỗi ngày đều là nhổ cỏ, dắt chó, tìm mèo lạc, rửa hồ cá.

Em chán ngấy rồi!

Kakashi ngẩng lên từ cuốn sách *Icha Icha*, chớp mắt.

“Ồ.

Cảm xúc mãnh liệt nhỉ.

Sakura thở dốc, hai tay siết lại.

“Chúng em cần một nhiệm vụ thực sự, một thứ gì đó xứng đáng với việc làm ninja!

Căn phòng chìm vào im lặng.

Sasuke không nói, nhưng mắt khẽ liếc qua.

Naruto thì vẫn dựa vào tường, khuôn mặt lạnh nhạt như cũ.

Hai tiếng sau, cả đội được Kakashi dẫn thẳng đến văn phòng Hokage Đệ Tam.

Sarutobi Hiruzen ngồi phía sau bàn giấy, cây tẩu gỗ đặt bên tay phải, đôi mắt già nua nhưng vẫn sắc bén.

“Ồ.

Đội 7, ” ông mỉm cười, “lại đến nhận nhiệm vụ hả.

Nhiệm vụ cấp D lần này là…”

Sakura không giữ được nữa.

Cô bước tới trước, cúi đầu nhưng giọng cứng ngắc.

“Thưa Hokage-sama, với tất cả sự kính trọng.

các nhiệm vụ cấp D hiện tại đang phí phạm tiềm năng và thời gian của chúng cháu.

Cả phòng thoáng lặng.

Kakashi định cắt lời.

“Sakura, đừng ngắt lời Hokage-sama.

Nhưng Sarutobi giơ tay ra hiệu dừng lại.

Ông nhìn cả đội một lượt, ánh mắt dừng lại hơi lâu trên Naruto.

Cậu vẫn đứng yên, ánh mắt xanh thẳm nhìn thẳng vào Sarutobi như muốn thấu hiểu điều gì đó ẩn giấu sau tấm áo Hokage.

Sarutobi suy nghĩ một chút rồi gật đầu.

“Cũng được, vừa hay ta có một nhiệm vụ cấp C cần người hộ tống.

Kakashi lập tức nghiêm giọng.

“Ngài Đệ Tam, bọn trẻ—”

“—Sẽ có thầy hướng dẫn đi kèm, ” Sarutobi ngắt lời, ánh mắt nghiêm túc.

“Dù sao cũng cần phải cho các Genin trẻ tuổi học cách bước ra thế giới thật.

Cạch.

Cánh cửa mở ra.

Một người đàn ông trung niên bước vào, tóc xám rối bù, hơi men nồng nặc, và một biểu cảm khinh khỉnh gắn chặt trên mặt.

“Tên ta là Tazuna, ” ông hắng giọng.

“Ta là kỹ sư xây cầu.

Mà.

đây là đội ninja hộ tống à?

Sarutobi rít một hơi thuốc rồi lên tiếng.

“Nhiệm vụ cấp C lần này là đội 7 sẽ hộ tống ngài Tazuna đây về Sóng quốc.

Tazuna đưa mắt nhìn lướt qua ba đứa trẻ.

Khi ánh mắt dừng lại trên Naruto — gương mặt lạnh, ánh mắt sắc như kiếm — lão cười khẩy.

“Chà, đúng là một đám nhóc con.

Ngài Hokage, ngài có chắc là nhiệm vụ sẽ giao cho mấy đứa trẻ miệng còn hôi sữa này chứ?

Mong là mấy người không vấp đá chết giữa đường đấy.

Không khí chùng xuống.

Kakashi hơi nghiêng đầu định can thiệp, nhưng chưa kịp nói.

Naruto khẽ nhíu mày.

Giọng cậu vang lên, bình thản không gợn cảm xúc nhưng lạnh đến tê người.

“Hừm, lão già, đang coi thường chúng ta sao.

Naruto nhìn thẳng vào Tazuna.

“Ngươi lấy tư cách gì mà đánh giá?

Ngay cả Hokage cũng không tùy tiện coi thường người khác nữa mà.

Cậu dừng lại một nhịp.

“Coi chừng, nếu lão không cẩn thận… thì rất có thể một buổi sáng nào đó, lão sẽ thấy đầu mình đổi chỗ với bình rượu đang ôm đó.

Im lặng.

Như có ai vừa cắt đứt luồng không khí trong căn phòng.

Tazuna đông cứng trong một giây.

Mồ hôi rịn ra sau gáy, dù ngoài mặt lão vẫn cố giữ vẻ xấc xược.

Kakashi quay mặt đi, tay gãi đầu.

“Biết mà.

Sarutobi hơi nhíu mày, giọng trầm xuống.

“Naruto.

không được đe dọa người ủy thác.

Naruto quay sang, cúi đầu rất nhẹ.

“Xin lỗi, Hokage-sama.

Rồi quay lại nhìn Tazuna.

Ánh mắt ấy vẫn sâu thẳm, sát khí lan tràn.

Không cần nói thêm nữa.

Tazuna cũng hiểu rằng tốt nhất không nên tiếp tục mở miệng.

Sakura và Sasuke tuy không nói gì, nhưng trong lòng lại vô cùng hả hê.

Nhìn thấy Tazuna bị dọa đến mức suýt nữa run chân, cả hai đều cảm thấy rất đã.

Chiều muộn, mặt trời đỏ như máu lặn dần sau rặng núi phía tây.

Kakashi đứng trước sân tập quen thuộc, tay đút túi áo, cuốn *Icha Icha* đóng lại — chuyện hiếm khi xảy ra.

Giọng anh vang lên rõ ràng giữa bóng chiều đang đổ dài.

“Ngày mai.

Tập hợp tại cổng làng trước 6 giờ sáng — không được trễ.

Cả đội gật đầu.

Sasuke vẫn khoanh tay, vẻ mặt không biểu lộ cảm xúc.

Sakura tỏ ra vô cùng hứng khởi, bởi đây là lần đầu tiên cô được ra khỏi làng để thực hiện một nhiệm vụ nghiêm túc hơn cấp D.

Naruto thì không nói gì.

Cậu chỉ đứng đó, ánh mắt lặng lẽ nhìn về phía chân trời nơi mặt trời vừa lặn.

—————————

Tối hôm đó, căn hộ nhỏ của Naruto chìm trong yên tĩnh.

Ánh trăng nhàn nhạt xuyên qua khung cửa sổ, rơi xuống sàn nhà thành một vệt sáng dài.

Naruto ngồi xếp bằng trên giường, hai mắt khép lại, hơi thở chậm rãi dần đều.

Chỉ một lát sau, ý thức của cậu đã chìm vào không gian tâm trí quen thuộc.

Bên trong phong ấn, cánh cổng sắt khổng lồ vẫn đứng sừng sững như mọi khi.

Phía sau song sắt, thân hình khổng lồ của Cửu Vĩ đang nằm cuộn mình trong bóng tối, chín cái đuôi khẽ lay động chậm rãi.

Naruto đứng trước cánh cổng, hai tay khoanh lại sau lưng.

“Hôm nay ngươi chủ động gọi ta vào à?

Naruto hỏi, giọng bình thản.

Một con mắt đỏ thẫm chậm rãi mở ra trong bóng tối.

“Hừ.

Cửu Vĩ khịt mũi.

“Ngày mai các ngươi rời khỏi làng đúng không.

Naruto hơi nhướng mày.

“Ừ.

“Lần đầu tiên làm nhiệm vụ cấp C.

Cửu Vĩ im lặng một lúc lâu.

Những chiếc đuôi phía sau nó khẽ quét qua mặt đất, phát ra âm thanh trầm thấp.

“Chuyến đi này… có thể sẽ không yên ổn.

Naruto hơi ngạc nhiên.

Đây là lần đầu tiên Cửu Vĩ chủ động nói ra một chuyện như vậy.

“Ngươi cảm nhận được gì sao?

Naruto hỏi.

Cửu Vĩ không trả lời ngay.

Nó chỉ hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi.

“Ta không chắc.

Nó khịt mũi.

“Chỉ là… có cảm giác không tốt.

Naruto nhìn nó một lúc.

“Ta không ngờ ngươi lại chủ động nhắc chuyện này.

Cửu Vĩ lập tức nheo mắt.

“Hừ, đừng hiểu lầm.

“Ta chỉ không muốn ngươi vừa bước chân ra khỏi làng… chân sau đã chết ở ngoài đó.

Nó khẽ nhếch răng, giọng khàn khàn.

“Nếu ngươi chết quá sớm thì cũng phiền phức cho ta.

Naruto không phản bác.

Cậu chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ.

Cửu Vĩ liếc nhìn cậu, ánh mắt đỏ thẫm khẽ co lại.

Sau một lúc, nó lại lên tiếng.

“Nhớ những gì gã đầu bạc kia đã dạy ngươi.

Giọng nó trầm xuống.

“Đừng bất cẩn.

Naruto đứng yên vài giây, rồi khẽ gật đầu.

“Ta biết.

Không gian phong ấn lại rơi vào yên lặng.

Chỉ còn tiếng thở trầm thấp của con vĩ thú vang lên phía sau song sắt.

—————————–

Con đường dẫn về làng Sóng dần trở nên ẩm thấp và rậm rạp hơn.

Rừng già phủ bóng kín lối, không khí ngột ngạt và nặng mùi rong rêu.

Cả nhóm tiếp tục băng qua đoạn rừng rậm, không khí ngày càng ẩm thấp, gió mang theo mùi rong rêu và bùn mục.

Khi vừa rẽ qua một khúc quanh, cả đội băng qua một vũng nước lớn in rõ mây trời.

Sakura nhảy qua không nghĩ gì, Sasuke lướt bước nhẹ nhàng.

Khi Kakashi bước ngang, anh khẽ liếc mắt một cái, nhưng không nói gì.

Naruto bước sau cùng, dừng lại một giây, ánh mắt chăm chú nhìn vào mặt nước phản chiếu bầu trời, trong mắt thoáng hiện vẻ suy ngẫm.

“Trời hôm nay nắng từ sáng.

” Naruto lẩm bẩm rất khẽ, rồi bước tiếp như không có chuyện gì xảy ra, nhưng trong lòng đã âm thầm đề phòng.

Tazuna vừa đi vừa càm ràm, thỉnh thoảng ngửa cổ tu vài ngụm rượu.

Naruto đi bên trái đội hình, ánh mắt lặng lẽ quét qua không gian xung quanh.

Sát khí chưa rõ ràng, nhưng cảm giác khó chịu sau gáy đã xuất hiện từ cách đây mười phút.

Trong tâm trí, Cửu Vĩ lười nhác cất tiếng:

“Ta ngửi thấy… mùi chết chóc.

Và rồi, trong một tích tắc, hai luồng chakra cấp chūnin bộc phát như hai mũi thương đâm thẳng vào đội hình đội 7.

Xoẹt!

Tiếng xích sắt xé gió vang lên, hai kẻ đeo mặt nạ lao ra từ bụi rậm đối diện, tay nối nhau bằng dây xích có lưỡi răng cưa.

Cú tấn công nhắm thẳng vào vị trí của Kakashi.

“Kakashi-sensei!

” Sakura hét lên, nhưng đã quá muộn.

“CHOANG—CRACK—SHHHK!

Lưỡi xích cắt xuyên thân thể Kakashi như cắt qua bùn đất, thân ảnh anh lập tức bị phân thành từng đoạn trong làn máu đậm đặc.

Cảnh tượng máu thịt văng tung tóe khiến Sakura lùi lại một bước, chân run đến mức đứng không vững, hai mắt mở to, toàn thân tê cứng.

Sasuke dù phản xạ tốt nhưng cũng đứng chết trân, ánh mắt dán chặt vào đống thịt vụn của thầy mình, không thốt nổi một lời.

Chỉ có một người vẫn đứng yên.

Naruto lặng lẽ rút thanh kiếm bên hông.

Hai chūnin không để cậu kịp suy nghĩ lâu.

Tên bên trái tung dây xích lần nữa, quét vòng qua hướng Sakura và Tazuna, trong khi tên bên phải lướt vòng ra sau, định tấn công Naruto theo thế gọng kìm.

Nhưng đúng lúc dây xích chạm vào không khí trước mặt Sakura — “Choang!

Một nhát chém ngang chuẩn xác đúng thời điểm giao nhau đánh gãy đòn công kích.

Naruto xoay người như đang múa, lưỡi kiếm liếm sát mặt đất rồi bật lên trong ánh sáng xanh lạnh của khu rừng.

Tên chūnin thứ nhất còn chưa kịp phản ứng thì mũi kiếm đã cắm xuyên từ bụng qua lưng, rút ra bằng một đường xoáy nhỏ gọn.

Máu phụt ra thành tia.

Tên thứ hai gào lên lao tới từ phía sau.

Naruto không xoay lại, chỉ hơi nghiêng đầu, tránh cú đâm vào cổ trong gang tấc, cổ tay trái lật ngược, móc thanh kunai dự phòng găm thẳng vào yết hầu đối phương.

“Kẻ yếu thì nên chết đi, đừng có than vãn.

” Giọng nói lạnh lẽo của Naruto vang lên khiến tất cả những người có mặt đều rùng mình.

Hai thân xác đổ xuống trong tiếng lá khô xào xạc.

Không ai nói gì.

Chỉ còn tiếng thở dồn dập của Sakura, người vừa được cứu.

Sasuke vẫn chưa nhúc nhích, còn Tazuna thì ngồi bệt xuống đất, mặt trắng bệch.

Naruto vẫn đứng đó, thanh kiếm nhuốm máu đỏ, từng giọt máu lặng lẽ nhỏ xuống đất.

Một làn khói bốc lên trên cành cây gần đó, Kakashi xuất hiện nguyên vẹn, ánh mắt sắc lạnh.

“Thầy đã chuẩn bị trước, ” anh nói, “chỉ để lại một phân thân, mục đích là muốn xem các em xử lý ra sao, đồng thời xem mục tiêu của chúng là ai.

Không ai trả lời.

Sakura nhìn Naruto như thể lần đầu tiên gặp người này.

Sasuke không nói gì nhưng đôi mắt đen khẽ co lại.

Kakashi nhìn hai xác chūnin trên mặt đất rồi quay sang Naruto.

“Em làm rất tốt.

Làm sao em phát hiện ra được?

Naruto lau lưỡi kiếm bằng mảnh vải, giọng bình tĩnh:

“Từ khi đi ngang vũng nước.

Trời không mưa suốt mấy ngày qua… thì vũng nước ở đâu ra?

Kakashi gật nhẹ, không hỏi thêm.

Anh đứng nhìn xác hai chūnin thêm một lúc.

Bên ngoài, ánh mắt anh vẫn lười nhác như thường, nhưng trong lòng lại dấy lên một cảm giác lạnh gáy.

Cách Naruto rút kiếm, chém gục hai người, lau máu rồi tra kiếm vào vỏ — không hề có biểu cảm, không hề có nhịp thở gấp, mắt thậm chí không chớp lấy một lần.

Đây không phải bản năng tự vệ, mà giống như một thói quen đã được tôi luyện.

"Sát ý của nó quá mạnh, quá lạnh lùng, động tác lại quá thuần thục… như một người đã ra tay hàng chục lần.

Nhưng nó đã rời khỏi làng bao giờ đâu?"

Kakashi khẽ thu hẹp ánh mắt.

Không thể nào, nếu Cửu Vĩ chiếm cơ thể nó thì đã có dấu hiệu từ lâu rồi.

Dù là một jōnin từng trải, Kakashi vẫn hiểu rõ — sự yên lặng này không đến từ việc kiểm soát nỗi sợ, mà đến từ việc người đó… đã không còn cảm thấy gì nữa.

Anh quay sang Sakura và Sasuke, giọng nói nhẹ nhàng:

“Chuyện xảy ra quá nhanh, các em phản ứng chậm cũng dễ hiểu.

Nhưng làm ninja… nghĩa là mỗi cọng cỏ, mỗi vũng nước, mỗi tiếng chim… đều có thể là cảnh báo.

Sakura cúi đầu.

Sasuke không phản ứng, nhưng bên trong cậu, một cảm xúc đang nhen nhóm.

Cậu nhìn Naruto — gương mặt lạnh lẽo như băng.

Kẻ địch nằm chết dưới chân cậu, còn bản thân mình thì đứng chết trân.

Từ khi nào… thằng đó lại vượt xa mình như vậy?

Sasuke siết chặt nắm tay, trong lòng một mầm đố kỵ nhỏ đã cắm rễ.

Naruto quay lưng lại, không nhìn ai, chỉ bước về phía trước.

Hai xác chūnin nằm lạnh lẽo bên rìa rừng, máu thấm đẫm đất đá.

Gió thổi qua mang theo mùi máu tanh dần tan vào không khí.

Kakashi bước tới kiểm tra nhanh, xác nhận danh tính rồi quay sang Tazuna, ánh mắt không còn hiền hòa như trước.

“Ông có vài giây để nói thật.

Tazuna giật bắn mình.

“Chuyện… chuyện gì—”

“Đây là hai chūnin làng Sương Mù, ”

Kakashi cắt ngang.

“Ban đầu ta nghĩ bọn chúng nhắm vào một trong hai học trò của ta, một người thuộc tộc Uchiha, người còn lại thuộc tộc Uzumaki.

Nhưng chúng liên tục nhìn về phía ông.

Hơn nữa loại người này không bao giờ xuất hiện trong nhiệm vụ hộ tống cấp C.

Trừ khi… có kẻ muốn ông chết thật nhanh.

Không khí đông cứng.

Sakura vẫn chưa hết run, tay nắm chặt vạt áo.

Sasuke nhìn sang Naruto, lúc này cậu đang ngồi dưới gốc cây lau thanh kiếm bằng mảnh vải xé ra từ áo của một tên chūnin, nét mặt bình thản đến đáng sợ.

Sasuke cắn răng, trong lòng dâng lên cảm giác vừa bức bối vừa e ngại.

Tazuna thở dài, ngồi bệt xuống đất.

“Được rồi… được rồi.

Lần đầu tiên trong mắt ông hiện lên chút hổ thẹn.

“Ta nói dối.

Làng Sóng đang bị một trùm tài phiệt tên Gatō kiểm soát.

Hắn dùng tiền mua chuộc lính đánh thuê, sát thủ, ninja mất tư cách.

Cây cầu ta xây là thứ duy nhất có thể phá vòng vây cô lập.

Ông hít sâu, tay run run ôm bình rượu.

“Ta không có tiền thuê ninja cấp B hay A… vì ta dùng gần hết tiền để mua rượu.

Cho nên… ta đánh liều.

Cả nhóm im lặng.

Kakashi đưa tay day trán.

“Như vậy là vi phạm nguyên tắc ủy thác.

Làng có quyền hủy nhiệm vụ.

Tazuna nín thở rồi lập tức quỳ xuống.

“Cầu xin mọi người… nếu không giúp chúng tôi thì chúng tôi không biết trông chờ vào ai.

” Kakashi nhìn ông một lúc rồi quay sang đội 7.

“Về nguyên tắc chúng ta có thể rút lui.

Nhưng nếu các em muốn tiếp tục thì chúng ta vẫn đi tiếp.

Tuy nhiên phải nói trước — nhiệm vụ này giờ ít nhất đã là cấp B.

Naruto đứng dậy.

Cả đội quay lại nhìn cậu.

Naruto tra kiếm vào vỏ rồi nhìn Kakashi.

“Em không phản đối.

Em muốn tiếp tục.

Kakashi khẽ nhướn mày.

Naruto quay sang Tazuna, ánh mắt sắc lạnh:

“Nhưng lần sau nếu lão nói dối… hãy chắc rằng thứ ông hy sinh không phải là sinh mạng của tụi tôi.

Tazuna cúi đầu.

Sasuke lặng lẽ nhìn Naruto — người vừa giết hai người mà giờ vẫn nói chuyện bình thản như chưa có gì xảy ra.

Sakura siết tay, cảm thấy giữa mình và Naruto xuất hiện một khoảng cách mà cô không biết phải lấp thế nào.

Kakashi nhìn cả đội.

Sasuke nghiến răng rồi lên tiếng:

“Chúng ta tiếp tục.

Sakura lập tức gật đầu theo.

Kakashi thở ra, gật nhẹ.

“Được.

Nhiệm vụ tiếp tục.

Nhưng từ giờ… đây là nhiệm vụ cấp B.

Tất cả phải coi bản thân là người có thể chết bất cứ lúc nào.

Tazuna cúi đầu thật sâu, không còn dám cà khịa.

Hơi rượu trong người cũng bay sạch.

Chỉ còn lại sự biết ơn âm thầm dành cho những người sẵn sàng mạo hiểm vì một ngôi làng mà họ chưa từng nghe tên.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập