Chương 39: Quỷ nhân làng Sương Mù - Zabuza

Sasuke bước đi trong im lặng, đôi mắt đen lặng lẽ dõi theo tấm lưng của Naruto phía trước.

Cậu vẫn chưa thể hiểu nổi chuyện vừa xảy ra.

Khi Kakashi bị dây xích trói chặt, cậu còn chưa kịp phản ứng thì Naruto — kẻ mà cậu từng cho là đồ vô dụng — đã lao vào như một con thú săn mồi.

Không, không phải một con thú điên, mà là một sát thủ lão luyện.

Ra tay không hề do dự, kết liễu đối phương gọn gàng như thể đã làm điều đó hàng chục lần.

“Bình tĩnh… đến mức lạnh lùng… Hắn làm thế nào…?

Sasuke không thừa nhận thành lời, nhưng một ngọn lửa ghen tị âm thầm bùng lên trong lòng.

Không phải vì Naruto mạnh hơn, mà vì Naruto không hề run rẩy.

Sự dũng cảm ấy… hay là sự vô cảm?

Mỗi khi nhớ lại ánh mắt vô thần khi Naruto đạp mạnh vào đầu tên ninja sương mù, cậu lại cảm thấy lạnh sống lưng.

Ánh mắt đó không giống một kẻ vừa tốt nghiệp học viện.

Nó khiến Sasuke nhớ đến chính mình… sau cái đêm ấy.

Sakura thì giống như vừa đi lạc vào một cơn ác mộng.

Naruto mà cô từng biết là một kẻ ồn ào, ngốc nghếch, lúc nào cũng làm trò cười.

Nhưng người vừa dứt khoát rút kunai khỏi cổ kẻ địch, người đã lạnh nhạt nói “Yếu thì chết, đừng than vãn”… không thể là Naruto.

Không thể nào là Naruto.

Cô vô thức lùi lại, bước gần hơn về phía Sasuke như bám vào một thứ quen thuộc.

Nhưng ngay cả khi đứng cạnh Sasuke, ánh mắt Sakura vẫn lạc lõng, trong lòng chất chứa sự mơ hồ, sợ hãi, và có cả một chút xót xa.

Kakashi âm thầm quan sát cả ba học trò, đặc biệt là Naruto.

Anh đã nhìn thấy toàn bộ.

Thằng bé ra tay quá gọn gàng, quá chính xác, và quan trọng nhất — không hề có cảm xúc.

Không tức giận.

Không hả hê.

Không run sợ.

Chỉ đơn giản là rút kiếm… và kết thúc.

“Sát khí ấy… hoàn toàn không phải của một học viên mới ra trường.

Nó học điều đó ở đâu?

Ai đã dạy cho một đứa trẻ cách kết liễu kẻ khác như thể đó là chuyện đương nhiên?

Kakashi không trách Naruto, cậu đã cứu cả đội.

Nhưng trong lòng anh có một nỗi lo âm ỉ — nỗi lo rằng một ngày nào đó, sát khí này sẽ không còn phân biệt được đâu là kẻ địch, đâu là người thân.

Còn Naruto…

Cậu bước đi phía trước, ánh mắt vô định nhìn vào hàng cây ven đường.

Trong lòng không hề có cảm giác chiến thắng.

Không vui, không tiếc.

Chỉ là một khoảng lặng sâu và trống rỗng.

“Mình nên cảm thấy gì lúc đó?

Sợ hãi à?

Tự hào à?

Không có gì cả… chỉ thấy… nhẹ nhàng.

Một giọng nói lạnh lùng vang lên trong tâm trí.

“Ngươi đã hành động đúng.

Dù sớm hay muộn thì sau này cũng phải đối mặt, nên làm quen dần đi là vừa.

” — Cửu Vĩ nói.

Naruto không biết nên sợ hay nên biết ơn.

Nhưng ở sâu trong lòng, một phần của cậu bắt đầu tin rằng giết chóc là cần thiết để sống sót.

Nếu không muốn trở thành kẻ bị bỏ lại phía sau… thì do dự chính là tự tìm cái chết.

Con đường rừng rậm dần mở ra một vùng nước mênh mông, sương mù bắt đầu len lỏi khắp không gian.

Bầu trời trở nên xám xịt, ánh sáng yếu ớt xuyên qua những tán cây thưa thớt.

Kakashi chậm lại, tay khẽ ra hiệu cho cả nhóm dừng bước.

Naruto hít một hơi sâu.

Không khí nơi này hoàn toàn khác trước — nặng nề, ẩm lạnh, và phảng phất sát khí.

Dù chưa thấy gì, bản năng của cậu vẫn thầm cảnh báo.

“Thứ gì đó đang đến.

Tazuna rùng mình, ôm chặt túi bản vẽ cây cầu như bám vào phao cứu sinh.

Sakura lùi hẳn ra sau Sasuke.

Sasuke căng người như dây cung, sẵn sàng bật Sharingan bất cứ lúc nào.

“Đội hình tản ra.

Bảo vệ ông ấy.

Kakashi ra lệnh.

Và rồi —

Tiếng nước vỗ khẽ.

Vút!

Một thanh đại đao khổng lồ xoay tròn giữa không trung rồi cắm phập vào thân cây phía trước.

Cả đội quay đầu lại.

Một bóng người đứng vững trên chuôi thanh kiếm, thân hình cao lớn, vai khoác tấm vải đen đẫm nước.

Khăn che kín nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt sắc lạnh như lưỡi câu.

“Ta là Momochi Zabuza — Quỷ Nhân của làng Sương Mù.

Sát thủ của Thất Kiếm.

Mục tiêu của ta là lão già phía sau các ngươi.

Yên tâm… lão sẽ chết rất nhanh.

Kakashi khẽ nhíu mày.

“Zabuza…”

Một cái tên không cần giới thiệu.

Trong hồ sơ của làng Lá, đó là một phản nhẫn cấp S — kẻ từng giết sạch đồng đội trong kỳ thi tốt nghiệp của làng Sương Mù.

Sasuke nuốt khan, lòng bàn tay ướt mồ hôi.

Sakura run rẩy.

Naruto thì vẫn trầm mặc, không sợ hãi cũng không kích động, chỉ khẽ nhíu mày.

“Là kẻ giết người vì mục tiêu.

” Naruto nghĩ.

“Hắn cũng giống ta… hoặc giống ta của tương lai.

Kakashi nói chậm rãi.

“Các em không được tham chiến.

Kẻ này… để thầy lo.

Hơi nước bắt đầu dày đặc.

Zabuza chậm rãi rút thanh đại đao khỏi thân cây.

Kakashi bước lên một bước, ánh mắt nghiêm lại.

“Các em, bảo vệ Tazuna.

Đừng rời mắt khỏi ông ấy dù chỉ một giây.

Anh đưa tay lên, vạch lớp khăn che mắt trái.

Sharingan hiện ra.

Sasuke chết lặng.

“Sharingan…!

“Không thể nào… Sharingan là huyết kế giới hạn của tộc Uchiha… Kakashi… không phải Uchiha… vậy tại sao…?

Kakashi liếc nhìn cậu.

“Đừng hoảng loạn, Sasuke.

Làm đúng nhiệm vụ.

Chuyện này… sau sẽ nói.

Zabuza bật cười.

“Thú vị thật… Hatake Kakashi… Sharingan no Kakashi.

Một ninja nổi tiếng… lại đi làm bảo mẫu cho mấy đứa nhóc.

Hắn cười khàn khàn.

“Nhưng nếu ta giết được ngươi… thì đó sẽ là minh chứng rõ ràng nhất cho sức mạnh của ta.

Hai tay hắn kết ấn.

“Kirigakure no Jutsu — Ẩn Vụ Thuật!

Ngay lập tức, sương mù từ mặt nước bốc lên cuồn cuộn, lan ra khắp khu rừng.

Tầm nhìn biến mất.

Cây cối, mặt đất, bầu trời — tất cả chìm vào một màn trắng đục.

Kakashi hạ thấp trọng tâm.

“Tập trung.

Bảo vệ Tazuna.

Đừng di chuyển lung tung.

Zabuza là sát thủ chuyên nghiệp.

Không khí căng như dây đàn.

Một giọng nói lạnh băng bỗng vang lên ngay giữa đội hình.

“Vô ích.

Zabuza xuất hiện như bóng ma ngay chính giữa đội hình phòng thủ.

Đại đao vung lên xé toạc không khí.

Sakura hét lên.

Sasuke lập tức rút kunai.

Nhưng —

KENG!

Kakashi lao tới từ hư không, kunai đâm thẳng vào bụng Zabuza.

Sharingan đỏ rực xoay chậm.

Zabuza khựng lại.

Rồi cơ thể hắn vỡ tung thành dòng nước.

“Thủy phân thân…!

Kakashi lập tức biến sắc.

Ngay phía sau anh.

Vút!

Một lưỡi kiếm khổng lồ chém xuống với lực có thể bổ đôi tảng đá.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy…

Kakashi cũng hóa thành nước.

Zabuza trợn mắt.

“Hắn sao chép Thủy phân thân của ta… chỉ sau một lần nhìn?

Kakashi xuất hiện sau lưng Zabuza, Sharingan lóe sáng.

“Kết thúc rồi.

Anh nói rất khẽ.

Không phải kiêu ngạo.

Chỉ là sự tự tin tuyệt đối.

Zabuza nheo mắt.

Sát khí bùng lên dữ dội.

Nhưng nụ cười trên môi hắn lại càng rộng hơn.

“Một đối thủ… xứng tầm.

Sương mù trên mặt hồ dày lên từng lớp, khiến khoảng cách vài bước chân cũng trở nên mờ ảo.

Kakashi và Zabuza đứng đối diện nhau giữa mặt nước, ánh mắt khóa chặt đối phương.

Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cả hai đã đồng loạt kết ấn.

“**Thủy độn – Thủy Long Đạn Chi Thuật (Suiton – Suiryūdan no Jutsu)

**”

Hai con rồng nước khổng lồ gần như xuất hiện cùng lúc, gầm lên giữa làn sương rồi lao thẳng vào nhau.

Nước vỡ tung như mưa bão, sóng lớn tràn ra khắp mặt hồ.

Zabuza bật cười khàn khàn.

“Khá lắm, Sharingan no Kakashi.

Ngươi thật sự sao chép được nhẫn thuật của ta chỉ sau một lần nhìn.

Kakashi không đáp, hai tay tiếp tục kết ấn với tốc độ còn nhanh hơn.

“**Thủy độn – Đại Bộc Thủy Xung Ba (Suiton – Daibakufu no Jutsu)

**”

Một cột nước khổng lồ bùng lên phía sau Kakashi, rồi đổ ập xuống như một con sóng thần, cuốn thẳng về phía Zabuza.

Nhưng ngay trước khi bị nuốt chửng, Zabuza đã kết ấn phản kích.

“**Thủy độn – Đại Bộc Thủy Xung Ba (Suiton – Daibakufu no Jutsu)

**”

Hai con sóng khổng lồ va vào nhau giữa mặt hồ.

**ẦM!

**

Nước nổ tung khắp nơi, sương mù dày đặc bị xé toạc rồi lại nhanh chóng khép lại.

Giữa làn nước vỡ tung, hai bóng người lao vào nhau.

Kunai và đại đao va chạm liên tiếp, tiếng kim loại chát chúa vang lên trong màn sương.

**KENG!

KENG!

KENG!

**

Zabuza nheo mắt, nhìn thẳng vào Sharingan đang xoáy chậm của Kakashi.

“Thật khó chịu… ánh mắt đó.

Chỉ trong tích tắc, Zabuza bật lùi, hai tay kết ấn cực nhanh.

“**Kirigakure no Jutsu (Ẩn Vụ Thuật)

**”

Sương mù lại dâng lên dày đặc hơn trước, che kín cả bầu trời.

Tầm nhìn gần như bằng không.

Giọng Zabuza vang lên từ khắp nơi.

“Trong màn sương này… mọi giác quan của ngươi đều vô dụng.

Một bóng người bất ngờ xuất hiện sau lưng Kakashi.

Nhanh đến mức gần như không có âm thanh.

Một tay Zabuza chụp xuống mặt nước, tay kia lập tức tạo ấn.

“**Thủy độn – Thủy Lao Chi Thuật (Suiton – Suirō no Jutsu)

**”

**BÙM!

**

Một quả cầu nước khổng lồ bùng lên từ mặt hồ, khóa chặt Kakashi bên trong.

Dòng nước xoáy cuộn như xiềng xích, ép sát mọi hướng.

Zabuza giữ nguyên ấn pháp, nụ cười nửa miệng hiện lên sau lớp khăn che mặt.

“Ngươi bị bắt rồi, Kakashi.

Quả cầu nước khổng lồ xoáy cuộn trên mặt hồ, dòng nước dày đặc như xiềng xích giam chặt Kakashi ở bên trong.

Những vòng xoáy xoắn lại liên tục, chỉ cần sơ sẩy một chút cũng đủ nghiền nát kẻ bị nhốt.

Zabuza đứng trên mặt nước, một tay giữ nguyên ấn pháp, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía đội hình còn lại.

“Vậy là kết thúc rồi.

Giọng hắn trầm thấp như tiếng kim loại cọ vào nhau.

“Chỉ cần giữ thế này một lúc… Kakashi Hatake sẽ chết ngạt trong nước.

Sakura đứng chết lặng.

Hai tay cô run lên khi nhìn thấy Kakashi bị nhốt trong khối nước khổng lồ.

“Không… không thể nào…”

Cô lùi một bước, sắc mặt tái nhợt.

“Thầy Kakashi… bị bắt rồi…”

Tazuna đứng phía sau cũng tái mặt, tay ôm chặt túi bản vẽ cây cầu như nắm lấy chút hy vọng cuối cùng.

“Không xong rồi… nếu ninja mạnh nhất cũng bị bắt…”

Giọng ông run rẩy.

“Chúng ta… chúng ta chết chắc rồi…”

Sasuke đứng im bất động.

Đôi mắt đen của cậu dán chặt vào quả cầu nước đang xoáy dữ dội.

Cậu hiểu rõ khoảng cách sức mạnh giữa mình và Zabuza.

Chỉ cần nhìn cách hắn bắt Kakashi dễ dàng như vậy cũng đủ để biết.

“Một ninja cấp S…”

Cổ họng Sasuke khô khốc.

“Mình… hoàn toàn không có cơ hội.

Nhưng ngay lúc ấy—

Một tiếng cười khẽ vang lên.

Không lớn.

Nhưng giữa không gian căng thẳng ấy, nó lại rõ ràng đến kỳ lạ.

Sasuke và Sakura đồng loạt quay đầu.

Naruto.

Cậu đứng trên mặt hồ, thanh katana trong tay khẽ rung lên, ánh kim phản chiếu qua màn sương.

Nhưng ánh mắt của cậu…

Không hề có chút sợ hãi nào.

Ngược lại, trong đáy mắt xanh thẳm ấy còn lóe lên một thứ cảm xúc khác.

Hưng phấn.

Naruto hít sâu một hơi.

Sát khí dày đặc của Zabuza bao trùm toàn bộ mặt hồ, nặng nề như một tảng đá đè lên ngực.

Nhưng thay vì khiến cậu run rẩy, nó lại khiến dòng máu trong cơ thể cậu nóng lên.

“Ra vậy…”

Naruto khẽ lẩm bẩm.

“Đây mới là cảm giác khi đối mặt với một đối thủ thật sự.

Naruto siết chặt chuôi kiếm.

Ánh mắt chậm rãi nâng lên, nhìn thẳng về phía Zabuza.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập