Gatō vừa ngã xuống thì máu đã nhanh chóng loang ra trên mặt cầu.
Thi thể hắn nằm co quắp bên cạnh Haku, cổ họng vẫn còn cắm thanh kunai của Zabuza.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, toàn bộ cây cầu rơi vào im lặng.
Nhưng rồi—
Đám lính đánh thuê phía sau Gatō bỗng bùng nổ.
“Lão đại bị giết rồi!
“Giết bọn chúng!
“Báo thù cho Gatō!
Tiếng gào thét vang lên hỗn loạn.
Hơn hai chục tên lính đồng loạt rút kiếm và giáo, mắt đỏ ngầu lao lên như một bầy thú bị kích động.
Asuma lập tức bước lên phía trước, giơ tay ra hiệu.
“Tất cả vào đội hình—”
Nhưng anh còn chưa kịp nói hết.
Bên cạnh anh, Naruto đã bước ra trước một bước.
Cậu nhìn lướt qua đám người đang lao tới.
Ánh mắt bình thản.
Không một chút dao động.
Naruto chậm rãi kết ấn.
“**Ảnh Phân Thân Chi Thuật (Kage Bunshin no Jutsu)
**”
**BÙM—!
**
Một làn khói trắng khổng lồ nổ tung trên cây cầu.
Rồi thêm một làn nữa.
Và thêm một làn nữa.
Chỉ trong vài giây, khói tan đi.
Trên cây cầu lúc này không còn một Naruto.
Mà là—
**gần một trăm Naruto.
Tất cả đều mặc **áo choàng xanh lam**, tay cầm katana giống hệt nhau.
Ánh thép lạnh lẽo phản chiếu ánh mặt trời, tạo thành một biển kiếm dày đặc.
Sát khí tỏa ra từ cả trăm phân thân như một cơn sóng lạnh.
Đám lính đánh thuê khựng lại trong giây lát.
Ngay cả các ninja Konoha cũng sững người.
Sakura mở to mắt.
“…Nhiều như vậy?
Choji há hốc miệng.
Shikamaru thở dài khe khẽ.
“Phiền thật…”
Nhưng Naruto thật vẫn đứng ở phía trước.
Cậu khẽ hạ tay xuống.
Không cần nói thêm.
Ngay khoảnh khắc đó—
Toàn bộ **trăm Naruto** đồng loạt lao lên.
**VỤT—!
Cả một cơn gió xanh lam tràn tới như cơn lũ.
Kiếm lóe lên.
**XOẸT!
Tên lính đầu tiên còn chưa kịp phản ứng đã bị một nhát chém hạ gục.
Tên thứ hai bị hai phân thân cùng lúc tấn công.
Tên thứ ba hoảng loạn vung kiếm, nhưng một Naruto khác đã xuất hiện phía sau.
Máu bắn lên không trung.
Tiếng thép va chạm.
Tiếng kêu thảm.
Tiếng chân chạy loạn.
Cả trăm Naruto di chuyển giữa đám lính như **một bầy hổ lao vào đàn dê**.
Không có đội hình.
Không có sự hỗn loạn.
Mỗi nhát kiếm đều chính xác.
Mỗi bước chân đều gọn gàng.
Chỉ trong vài chục giây, đội hình của Gatō đã hoàn toàn tan vỡ.
Một tên lính hoảng loạn lùi lại.
“Ác.
hắn là ác quỷ—!
Ngay sau đó, ba Naruto cùng lúc xuất hiện trước mặt hắn.
Kiếm vung lên.
**XOẸT—!
Hắn ngã xuống.
Trên cây cầu, những chiếc áo choàng xanh lam tiếp tục lướt qua lại giữa đám người như những bóng ma.
Phía sau, các ninja Konoha chỉ có thể đứng nhìn.
Sakura khẽ run.
Choji nuốt nước bọt.
Ngay cả Sasuke cũng nheo mắt.
Cảnh tượng đó—không giống một genin đang chiến đấu.
Mà giống như một đội quân sát thủ đang thanh trừng chiến trường.
Chưa đầy **hai phút**.
Tiếng kim loại va chạm dần thưa đi.
Rồi tắt hẳn.
Trên cây cầu, gió biển thổi qua mang theo mùi máu tanh nồng.
Hơn trăm tên lính đánh thuê mà Gatō mang tới giờ nằm la liệt trên mặt cầu, thân thể chồng chất lên nhau, máu chảy dọc theo khe đá rồi nhỏ xuống mặt nước bên dưới.
Những **Ảnh phân thân** của Naruto lần lượt tan thành khói trắng.
**BÙM… BÙM… BÙM…**
Âm thanh nổ nhỏ liên tiếp vang lên cho đến khi chỉ còn lại **một Naruto duy nhất** đứng giữa chiến trường.
Ánh mắt cậu từ đầu đến cuối vẫn **bình thản**.
Không tức giận.
Không phấn khích.
Không hề có chút dao động nào.
Như thể những người vừa ngã xuống kia… chỉ là những con côn trùng bị giẫm chết.
Naruto khẽ nâng katana lên.
Một giọt máu từ đầu lưỡi kiếm rơi xuống mặt cầu.
Cậu vẩy nhẹ cổ tay.
**XOẸT.
Máu văng ra khỏi lưỡi kiếm.
Sau đó Naruto lấy mảnh vải buộc ở cổ tay, chậm rãi lau sạch phần thép lạnh.
Từng động tác gọn gàng, chậm rãi, như thể chỉ đang hoàn thành một thói quen thường ngày.
Khi lưỡi kiếm đã sạch, Naruto tra katana trở lại vỏ.
**CẠCH.
Âm thanh kim loại khép lại vang lên rất khẽ.
Cậu quay người bước về phía mọi người.
Không khí trên cây cầu lúc này lại rơi vào im lặng.
Đội 7.
Đội 10.
Tất cả đều đứng sững.
Sakura nhìn Naruto như nhìn một thứ gì đó xa lạ.
Cô muốn nói gì đó nhưng cổ họng như bị bóp nghẹt.
Choji nuốt nước bọt khan.
Ino cũng không nói nên lời.
Ngay cả Sasuke – người luôn tự tin vào bản thân – lúc này cũng chỉ lặng lẽ nhìn Naruto, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.
Shikamaru thở ra một hơi rất khẽ.
“…Phiền phức thật.
Kakashi đứng phía sau, ánh mắt nheo lại.
Anh không nói gì.
Nhưng trong lòng anh hiểu rõ một điều.
Naruto vừa làm một việc mà không phải Genin trẻ tuổi có thể làm được.
Và đáng sợ hơn cả…là ánh mắt bình thản ấy.
Sự im lặng kéo dài vài giây.
Rồi—
Tazuna bước lên phía trước.
Ông nhìn quanh cây cầu đầy xác lính đánh thuê, rồi nhìn về phía Gatō đã chết.
Khuôn mặt già nua run lên.
Không phải vì sợ.
Mà vì một thứ cảm xúc đã bị dồn nén quá lâu.
Ông nắm chặt tay.
Giọng khàn đi.
“…Kết thúc rồi.
Một công nhân phía sau run run nói:
“Gatō… chết rồi…”
Một người khác thì thầm:
“Không còn ai có thể áp bức chúng ta nữa…”
Rồi không biết ai là người đầu tiên hét lên.
“CHÚNG TA THẮNG RỒI!
Tiếng hô vang lên.
Một người.
Hai người.
Rồi cả nhóm công nhân.
“GATŌ CHẾT RỒI!
“LÀNG SÓNG ĐƯỢC TỰ DO RỒI!
Tiếng hò reo vang dội khắp cây cầu, lan ra cả mặt biển phía xa.
Những công nhân ôm lấy nhau.
Có người bật khóc.
Có người cười lớn.
Tazuna đứng giữa họ, hai mắt đỏ hoe.
Ông nhìn Naruto thật lâu.
Rồi cúi đầu thật sâu.
Không phải với tư cách người thuê nhiệm vụ.
Mà là với tư cách một người dân vừa được giải phóng.
Trên cây cầu vừa đẫm máu, tiếng hò reo chiến thắng vang lên không dứt.
Còn Naruto chỉ đứng đó.
Im lặng.
Ánh mắt hướng ra mặt biển xa xăm.
Trong khi tiếng hò reo chiến thắng vẫn vang khắp cây cầu, đội 7 và đội 10 không hoàn toàn buông lỏng cảnh giác.
Kakashi và Asuma vẫn quan sát xung quanh theo thói quen của những ninja từng trải.
Chính vì vậy, Shikamaru là người đầu tiên phát hiện ra điều bất thường.
“Khoan đã…” cậu khẽ nói.
Ở phía rìa cây cầu, giữa đống đá vụn và xác người, một thân hình nhỏ bé đang **cựa quậy**.
Đó là Ranmaru.
Hắn đang cố gắng chống tay ngồi dậy.
Đôi mắt đỏ lạ lùng đảo quanh hoảng loạn, như một con thú bị dồn vào góc.
Rõ ràng cú đá của Naruto lúc trước chỉ khiến hắn bất tỉnh tạm thời.
Naruto cũng nhìn thấy.
Cậu không nói gì.
Chỉ chậm rãi rút katana ra khỏi vỏ.
CẠCH!
Ánh thép lạnh lóe lên.
Naruto bước từng bước về phía Ranmaru.
Gương mặt cậu không có biểu cảm nào.
Đối với một kẻ vừa hỗ trợ Raiga giết người không chớp mắt… việc kết liễu chỉ là chuyện hiển nhiên.
Ranmaru lùi lại.
“Đừng… đừng lại gần!
Giọng Ranmaru run rẩy.
Naruto vẫn bước tiếp.
Thanh kiếm nâng lên.
Ngay khoảnh khắc lưỡi kiếm chuẩn bị hạ xuống—
“NARUTO—KHÔNG!
Một tiếng hét vang lên.
Là Sakura.
Cô lao lên một bước, giọng đầy hoảng hốt.
“Cậu ấy chỉ là một đứa trẻ!
Đừng giết!
Naruto khựng lại trong một tích tắc.
Chỉ một tích tắc.
Nhưng trên chiến trường… một tích tắc là quá đủ.
Ánh mắt Ranmaru lóe lên.
Hắn hiểu rõ mình không thể đâm lén Naruto.
Vì vậy, hắn đổi mục tiêu.
Một thanh kunai bất ngờ xuất hiện trong tay.
Ranmaru bật dậy và lao vụt sang hướng khác.
Mục tiêu— Đội 10.
“Cẩn thận!
” Shikamaru hét lên.
Nhưng mọi thứ xảy ra quá nhanh.
Ranmaru lao thẳng về phía Ino.
Khoảng cách quá gần.
Ino vừa quay đầu lại thì đã thấy mũi kunai sắc bén lao thẳng vào ngực mình.
Đôi mắt cô mở to.
Cơ thể như đông cứng.
Không kịp né.
Không kịp phản ứng.
Trong khoảnh khắc ấy, trong đầu cô chỉ còn một suy nghĩ duy nhất.
*…Mình sẽ chết.
Ino nhắm mắt lại.
Nhưng cô không cảm nhận được lưỡi dao xuyên vào cơ thể.
Thay vào đó là một âm thanh trầm đục.
PHẬP.
Có thứ gì đó chắn trước mặt cô.
Ino mở mắt.
Trước mắt cô là một tấm áo choàng xanh lam.
Ino vẫn còn đứng chết lặng.
Khoảnh khắc vừa rồi xảy ra quá nhanh.
Khi Ranmaru lao tới, cô thậm chí còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Nhưng lúc mũi kunai chuẩn bị đâm vào ngực mình—Naruto đã xuất hiện.
Không phải chỉ đơn giản đứng chắn.
Mà là ôm lấy Ino, kéo mạnh ra phía sau lưng mình.
Một tay Naruto giữ vai cô, xoay người che chắn.
Chính động tác đó khiến lưỡi kunai của Ranmaru lệch hướng, đâm sâu vào phần hông của Naruto.
Máu lập tức thấm ra qua lớp áo choàng xanh lam.
Ino bị đẩy lùi lại một bước.
Cô chỉ biết ngẩn ngơ đứng phía sau.
Trước mặt cô lúc này là bóng lưng của Naruto.
Thân hình không quá to lớn.
Nhưng lại đứng chắn trước cô như một bức tường.
Trong khoảnh khắc ấy, Ino đột nhiên cảm thấy lồng ngực mình nóng lên.
Không phải sợ hãi.
Không phải hoảng loạn.
Mà là một thứ cảm xúc kỳ lạ chưa từng có.
Nhịp tim của cô đập mạnh đến mức chính cô cũng nghe thấy.
Naruto hơi nghiêng đầu.
Ánh mắt cậu dịu lại.
“Cậu không sao chứ?
Giọng nói bình tĩnh đến kỳ lạ.
Như thể người vừa bị đâm không phải là Naruto.
Ino vẫn còn ngẩn người.
“…Naruto-kun…”
Cô khẽ gọi, nhưng không biết phải nói gì tiếp theo.
Naruto nhìn cô thêm một giây.
Sau khi xác nhận cô không bị thương, ánh mắt cậu lập tức trở nên lạnh lẽo.
Cậu quay đầu.
Nhìn về phía Ranmaru đang lùi lại hoảng loạn, gương mặt trắng bệch.
Naruto không nói gì.
Chỉ rút katana ra.
XOẸT—!
Một đường sáng lóe lên.
Ranmaru còn chưa kịp phản ứng.
Đầu hắn đã rơi xuống mặt cầu.
Thân thể không đầu ngã sập xuống ngay sau đó.
Máu chảy loang trên mặt đá.
Naruto vung nhẹ thanh kiếm để vẩy máu.
Rồi tra kiếm trở lại vỏ.
Từ đầu đến cuối không có một chút do dự nào.
Sau đó Naruto quay lại.
Nhưng lúc này, mọi ánh mắt trên cây cầu đều đang nhìn cậu.
Không khí im lặng.
Không còn tiếng hò reo.
Chỉ có Ino đứng phía sau Naruto.
Ánh mắt cô vẫn chưa rời khỏi cậu.
Nhịp tim vẫn đập mạnh trong lồng ngực.
Sau khi Ranmaru ngã xuống, trên cây cầu lại rơi vào im lặng.
Naruto đứng đó thêm vài giây, tay vẫn đặt trên chuôi kiếm.
Nhưng lúc này, sắc mặt cậu bắt đầu tái đi rất nhanh.
Trận chiến vừa rồi kéo dài quá lâu.
Từ lúc đối đầu với Raiga, rồi đến việc liên tục sử dụng nhẫn thuật, sau đó lại tạo ra gần một trăm Ảnh Phân Thân (Kage Bunshin)
để tiêu diệt đám lính của Gatō… chakra của Naruto đã tiêu hao rất lớn.
Chưa kể vết thương ở hông vừa rồi.
Trong lúc chiến đấu, cậu gần như không để ý đến nó.
Nhưng khi adrenaline hạ xuống, cơn đau và sự mất máu bắt đầu ập tới.
Naruto khẽ bước một bước.
Cả thế giới trước mắt bỗng chao đảo.
Kakashi vừa nhận ra điều gì đó, lập tức gọi lớn:
“Naruto—!
Nhưng đã muộn.
Chân Naruto khụy xuống.
Cơ thể cậu đổ về phía trước.
Ino là người gần nhất.
Cô theo bản năng lao tới.
“NARUTO-KUN!
Ino kịp đỡ lấy cậu trong vòng tay.
Máu từ vết thương nơi hông Naruto thấm ra qua lớp áo, nhuộm đỏ áo choàng xanh lam.
Ino hoảng hốt.
“Không… không được… Naruto!
Cô lay nhẹ vai cậu.
“Đừng ngủ!
Naruto!
Giọng cô run lên rõ rệt.
Sakura cũng vội chạy tới, lập tức kiểm tra vết thương.
“Cậu ấy mất máu nhiều quá!
Choji và Shikamaru nhanh chóng phụ giúp đưa Naruto nằm xuống.
Asuma trầm giọng:
“Mang cậu ấy về nhà Tazuna ngay.
Ino cùng Sakura, hai em xử lý vết thương.
Kakashi nhìn Naruto một lúc lâu.
Rồi khẽ thở ra.
“Thằng nhóc này… làm quá rồi.
————————
Naruto mở mắt ra lần nữa.
Ánh sáng dịu nhẹ chiếu qua khung cửa gỗ.
Bầu trời bên ngoài đã sáng.
Cậu mất vài giây để nhận ra mình đang nằm trên một chiếc giường trong nhà Tazuna.
Phần hông bên trái được băng bó cẩn thận, lớp vải trắng quấn rất ngay ngắn, mùi thuốc thảo dược thoang thoảng trong không khí.
Naruto khẽ nhíu mày, thử cử động.
Ngay lập tức—
“Cậu tỉnh rồi?
Một giọng nói dịu dàng vang lên.
Naruto quay đầu.
Bên cạnh giường là Ino.
Cô đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ, hai tay đặt trên đầu gối.
Khi thấy Naruto tỉnh lại, khuôn mặt cô lập tức đỏ lên thấy rõ.
Naruto chớp mắt.
“…Ino?
Ino vội quay mặt đi một chút, cố tỏ ra bình tĩnh.
“Cậu… cậu ngủ cả đêm đấy.
Naruto nhìn xuống phần băng bó trên người mình.
“Vết thương…”
Ino hơi ngập ngừng, rồi khẽ nói:
“…Tớ băng cho cậu.
Cô nói rất nhỏ.
“Tối qua cậu mất máu nhiều… nên tớ nhờ Sakura đưa thuốc, rồi… tự băng lại.
Naruto khẽ nhướng mày.
Nhìn kỹ hơn, cậu mới nhận ra trên tay Ino vẫn còn vài vết thuốc khô, rõ ràng cô đã ở đây khá lâu.
Ino phát hiện Naruto đang nhìn mình, lập tức quay mặt sang chỗ khác.
“…Đừng hiểu lầm!
Cô nói nhanh.
“Chỉ là… cậu bị thương vì cứu tớ thôi.
Naruto im lặng một lúc.
“Ra vậy.
Trong phòng lại rơi vào yên tĩnh.
Ino vẫn ngồi đó.
Mặt cô hơi đỏ.
Ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc sang Naruto… rồi vội vàng nhìn đi chỗ khác.
Naruto nhận ra điều đó.
“Cậu… ngồi đây cả đêm sao?
Ino giật mình.
“Kh… không phải!
Cô phản ứng ngay.
“Chỉ là… tớ canh cậu một lúc thôi!
Nhưng khi nói xong, mặt cô lại càng đỏ hơn.
Naruto nhìn cô vài giây.
Rồi khẽ cười rất nhẹ.
Một nụ cười hiếm hoi.
Ino lập tức quay mặt đi, tim đập nhanh hơn.
Trong đầu cô chỉ còn một suy nghĩ lộn xộn.
"Hôm qua… nếu Naruto không chắn trước mình…thì mình đã chết rồi."
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập