Hai ngày sau trận chiến, cây cầu cuối cùng cũng hoàn tất.
Trên mặt cầu mới xây, cờ và vải màu được treo khắp nơi.
Người dân Sóng Quốc tụ tập rất đông, ai cũng mang theo nụ cười và ánh mắt tràn đầy hy vọng — thứ mà trước đây họ gần như đã quên mất dưới sự áp bức của Gatō.
Tazuna đứng trước đám đông, tay chống gậy, giọng già nua nhưng đầy xúc động.
“Hôm nay, cây cầu này hoàn thành… nhờ công sức của rất nhiều người.
Ông dừng lại, ánh mắt nhìn về phía đội ninja Konoha.
“Đặc biệt là những ninja đã giúp chúng ta thoát khỏi Gatō.
Mọi người đồng loạt vỗ tay.
Tazuna quay sang Naruto.
“Vì vậy… ta quyết định đặt tên cây cầu này là Cầu Naruto!
Đám đông lập tức xôn xao tán thành.
Nhưng Naruto lại lắc đầu.
“Không cần đâu.
Tazuna ngạc nhiên.
“Vậy cậu muốn gọi là gì?
Naruto nhìn cây cầu kéo dài ra mặt biển, gió thổi qua mái tóc vàng hơi dài của cậu.
Cậu nói chậm rãi:
“Cây cầu này không phải vì tôi… mà vì tương lai của Sóng Quốc.
Naruto khẽ mỉm cười.
“Gọi nó là Cầu Hy Vọng đi.
Một khoảnh khắc im lặng.
Rồi—
“Hay quá!
“Đúng rồi!
“Cầu Hy Vọng!
Tiếng vỗ tay và tiếng hò reo vang lên khắp nơi.
Tazuna cũng bật cười lớn, gật đầu liên tục.
“Được!
Từ hôm nay nó sẽ mang tên Cầu Hy Vọng!
Đội 7 và đội 10 ở lại Sóng Quốc thêm một ngày nữa trước khi trở về Konoha.
Sáng hôm sau, cả nhóm bắt đầu hành trình quay lại làng Lá.
Con đường rừng quen thuộc lại hiện ra.
Nhưng bầu không khí lần này hoàn toàn khác.
Naruto vẫn còn bị thương, nên bước đi chậm hơn bình thường một chút.
Chính vì vậy—
Ino gần như không rời khỏi cậu nửa bước.
“Cẩn thận!
“Đừng đi nhanh quá!
“Vết thương còn chưa lành đâu!
Naruto thở dài.
“Thật ra nó—”
“Không được cãi!
Ino trừng mắt.
Naruto lập tức… im lặng.
Cậu vốn không phải người dễ nghe lời người khác.
Nhưng không hiểu sao khi Ino dùng ánh mắt quyết liệt đó, Naruto lại không nói thêm được câu nào.
Shikamaru đi phía sau, tay đút túi quần, nhìn cảnh đó mà thở dài.
“…Phiền phức thật.
Choji vừa ăn khoai tây chiên vừa gật đầu.
“Ừ.
Hai người nhìn Naruto đang bị Ino kéo đi phía trước.
“Trông giống bệnh nhân hơn là ninja.
Ở phía trước, Asuma liếc nhìn cảnh tượng đó rồi bật cười khẽ.
Một nụ cười rất khoái trá.
“Tuổi trẻ đúng là tốt thật.
Shikamaru liếc thầy mình.
“…Thầy đang nghĩ gì thế?
Asuma chỉ cười.
Còn Sakura.
Cô đi phía sau đội 7.
Ánh mắt thỉnh thoảng lại nhìn về phía Naruto.
Nhưng trong mắt cô không còn sự khó chịu quen thuộc.
Mà là một thứ cảm xúc rất phức tạp.
Cô vẫn nhớ rõ cảnh tượng trên cây cầu.
Naruto đứng giữa hàng trăm kẻ địch.
Thanh kiếm vung lên.
Máu bắn ra.
Và gương mặt cậu không hề có biểu cảm.
Chỉ trong hai phút… hơn trăm người đã chết.
Mỗi khi nghĩ đến cảnh đó, Sakura vẫn cảm thấy sống lưng lạnh đi.
*Đó… thật sự là Naruto sao…?
Kakashi đi cuối cùng.
Một tay đút túi áo, tay kia cầm cuốn Icha Icha, nhưng ánh mắt của anh lại không hề đặt vào trang sách.
Thỉnh thoảng Kakashi lại nhìn Naruto phía trước.
Ánh mắt trở nên nghiêm túc.
"Sát khí quá mạnh…Quá dứt khoát.
Quá quen thuộc với việc giết người.
"Kakashi khẽ thở ra.
"Nếu không kiểm soát được…thì một ngày nào đó…"Anh không nghĩ tiếp nữa.
Phía trước, Naruto đang bị Ino ép uống thuốc.
Cậu nhìn cô, ánh mắt bất đắc dĩ, nhưng vẫn phải làm theo.
Kakashi khẽ cười.
Có lẽ.
ít nhất hiện tại, vẫn còn những thứ có thể giữ Naruto lại.
Trên con đường trở về Konoha, đoàn người lặng lẽ băng qua khu rừng quen thuộc.
Tiếng lá xào xạc dưới chân hòa cùng gió nhẹ, khiến bầu không khí trở nên yên bình hơn nhiều so với những ngày chiến đấu vừa qua.
Naruto đi phía trước, Ino vẫn đi sát bên cạnh, thỉnh thoảng lại liếc nhìn cậu như để kiểm tra xem cậu có đang cố gắng quá sức hay không.
Nhưng Naruto lúc này lại đang mải chìm trong suy nghĩ của riêng mình.
Kho tàng của Gatō…
Đêm trước khi rời Sóng Quốc, khi mọi người đã ngủ say, Naruto đã lặng lẽ rời khỏi nhà Tazuna.
Không ai biết rằng cậu đã tạo ra hàng chục Ảnh phân thân, phân tán khắp các kho hàng, kho tiền và các cơ sở mà Gatō từng dùng để tích trữ tài sản.
Những phân thân đó làm việc suốt cả đêm, bí mật tiếp quản toàn bộ số vàng bạc, tiền tệ và các giấy tờ sở hữu đất đai của Gatō.
Phần lớn được cất giấu lại trong những địa điểm kín đáo mà chỉ Naruto biết, một số khác được chuyển thành những khoản tài sản có thể sử dụng sau này.
Naruto hiểu rất rõ một điều:
Sức mạnh không chỉ đến từ nhẫn thuật.
Tiền bạc, tài nguyên và mạng lưới ảnh hưởng… tất cả đều là những thứ cần thiết nếu muốn thay đổi thế giới này.
"Hiện tại chưa dùng đến… nhưng sau này chắc chắn sẽ cần.
"Ánh mắt Naruto hơi hạ xuống, trầm mặc.
Trong đầu cậu đã bắt đầu hình thành những kế hoạch xa hơn, dù bản thân cậu cũng chưa vội thực hiện chúng.
Ở phía sau, Sasuke bước đi trong im lặng.
Ánh mắt cậu nhiều lần dừng lại trên bóng lưng Naruto phía trước.
Trong trận chiến trên cây cầu, Sasuke đã nhìn thấy tất cả.
Từ việc Naruto đánh bại Raiga, cho đến cảnh cậu tạo ra gần một trăm phân thân rồi chém giết cả đội quân của Gatō như thể đó chỉ là một bài luyện tập.
Những nhát kiếm gọn gàng, dứt khoát, không hề có sự do dự.
Khoảng cách giữa hai người…đã trở nên quá rõ ràng.
"Sao lại như vậy…"Sasuke siết chặt tay.
"Tại sao hắn lại mạnh đến thế?"
Trong khi Sasuke vẫn còn đang cố gắng đuổi theo cái bóng của anh trai mình, Naruto lại như đang tiến về phía trước với tốc độ mà cậu không thể theo kịp.
Một cảm giác khó chịu âm ỉ bắt đầu nhen lên trong lòng Sasuke.
Không phải nỗi sợ.
Mà là đố kị.
Ánh mắt Sasuke tối lại.
"Không thể như vậy được."
"Người mạnh nhất trong thế hệ này… phải là mình.
"Ở phía trước, Naruto vẫn tiếp tục bước đi, hoàn toàn không nhận ra ánh mắt đang dõi theo mình từ phía sau.
Gió rừng thổi qua mái tóc vàng của cậu, mang theo mùi đất và lá cây quen thuộc.
Hành trình trở về Konoha vẫn còn khá dài.
Nhưng đối với mỗi người trong đoàn, chuyến đi lần này đã để lại những suy nghĩ rất khác nhau trong lòng họ.
Cổng làng Konoha dần hiện ra sau chặng đường dài trở về từ Sóng Quốc.
Những bức tường cao quen thuộc, biểu tượng chiếc lá khắc trên cổng lớn và dòng người qua lại khiến cả đoàn cảm nhận rõ ràng rằng họ đã thực sự trở về nhà.
Nhưng không ai nghỉ ngơi.
Theo quy định của làng, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, các đội ninja phải lập tức báo cáo kết quả.
Vì vậy đội 7 và đội 10 đi thẳng đến tháp Hokage.
Trong văn phòng trên tầng cao nhất, Sarutobi Hiruzen đang ngồi phía sau bàn làm việc, tẩu thuốc quen thuộc đặt bên cạnh.
Khi cửa phòng mở ra và hai đội bước vào, ánh mắt già nua nhưng sắc bén của ông lập tức quét qua từng người.
“Asuma, Kakashi.
Báo cáo nhiệm vụ.
Kakashi gật đầu, bước lên trước.
Anh tóm tắt toàn bộ sự việc từ lúc nhận nhiệm vụ hộ tống Tazuna, phát hiện nhiệm vụ thực chất vượt quá cấp C, cho đến trận chiến với Zabuza, Haku, Raiga cùng sự xuất hiện của Gatō và đội quân lính đánh thuê của hắn.
Trong suốt thời gian đó, Hiruzen gần như không ngắt lời.
Ông chỉ lặng lẽ nghe, thỉnh thoảng rít một hơi thuốc, khói tỏa ra chậm rãi trong căn phòng.
Khi Kakashi kể đến đoạn Naruto một mình tiêu diệt gần trăm tên lính đánh thuê của Gatō, ánh mắt Hiruzen khẽ dừng lại trên cậu trong chốc lát.
Naruto đứng thẳng, sắc mặt bình thản như thể câu chuyện đó không liên quan đến mình.
Kakashi kết thúc báo cáo, và căn phòng rơi vào im lặng.
Hiruzen trầm ngâm một lúc lâu.
Ông đặt tẩu thuốc xuống bàn, hai tay đan vào nhau.
“Nhiệm vụ hộ tống cấp C…”
Giọng ông chậm rãi.
“…nhưng đã xuất hiện phản nhẫn cấp S như Momochi Zabuza, huyết kế Băng Độn của thiếu niên kia, cùng với Raiga Kurosuki — một trong Thất Kiếm của làng Sương Mù.
Ông nhìn qua hai đội ninja trẻ.
“Thêm vào đó là sự can thiệp của Gatō và đội quân lính đánh thuê của hắn.
Hiruzen khẽ gật đầu.
“Nhiệm vụ này… đã vượt xa cấp C từ rất lâu.
Ông dừng lại một chút.
“Vì vậy, ta quyết định đặc cách nâng hạng nhiệm vụ lần này lên cấp S.
Cả căn phòng khẽ xôn xao.
Ngay cả Asuma cũng nhướng mày.
Đối với genin mới ra trường, hoàn thành một nhiệm vụ được xếp hạng S gần như là chuyện chưa từng có.
Hiruzen tiếp tục:
“Hai đội đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ trong điều kiện cực kỳ nguy hiểm.
Ông gõ nhẹ tay xuống bàn.
“Do đó, cả đội 7 và đội 10 sẽ được nghỉ một tuần.
Trong thời gian này sẽ không có nhiệm vụ mới.
Shikamaru khẽ thở ra nhẹ nhõm.
Choji mỉm cười.
Ino thì liếc nhìn Naruto theo phản xạ.
Sakura chỉ lặng lẽ cúi đầu.
Sasuke không nói gì.
Hiruzen gật đầu.
“Các đội có thể giải tán.
Hai đội cúi đầu chào rồi lần lượt rời khỏi văn phòng Hokage.
Cánh cửa đóng lại.
Trong phòng lúc này chỉ còn lại ba người.
Hiruzen.
Kakashi.
Asuma.
Nhưng Asuma chỉ đứng thêm vài giây rồi cũng lên tiếng.
“Tôi đi trước đây, Hokage-sama.
Asuma quay người rời khỏi phòng.
Cánh cửa lại khép lại một lần nữa.
Kakashi vẫn đứng đó và không nói gì.
Hiruzen nhìn anh một lúc, rồi chậm rãi hỏi:
“Cậu còn chuyện gì muốn nói sao, Kakashi?
Kakashi đưa tay gãi nhẹ sau đầu, nhưng lần này vẻ lười nhác quen thuộc trên khuôn mặt anh không còn nữa.
Giọng anh trầm xuống.
“Vâng… là về Naruto.
Hiruzen khẽ nhướng mày, ra hiệu cho Kakashi nói tiếp.
Kakashi đứng thẳng lại.
“Trong nhiệm vụ lần này… Naruto đã thể hiện năng lực vượt xa một genin bình thường.
Nhưng điều khiến tôi lo ngại không phải là sức mạnh của thằng bé.
Anh dừng lại một chút.
“…mà là sát tính của nó.
Hiruzen không nói gì, chỉ lặng lẽ nghe.
Kakashi tiếp tục:
“Trong trận chiến trên cây cầu, Naruto đã một mình giết gần trăm lính đánh thuê của Gatō.
“Điều đó không phải vấn đề.
Chúng là kẻ địch.
“Nhưng…”
Ánh mắt Kakashi trở nên nghiêm túc.
“Thằng bé không có bất kỳ phản ứng cảm xúc nào.
Không tỏ ra tức giận, không hề sợ hãi và không chút do dự.
“Chỉ đơn giản là rút kiếm… và kết liễu từng người.
Kakashi hạ giọng.
“Động tác của nó quá gọn gàng.
“Quá quen thuộc.
“Như một người đã trải qua rất nhiều lần giết chóc.
Anh khẽ thở ra.
“Thành thật mà nói… tôi chưa từng thấy một genin nào như vậy.
Thậm chí đến cả Chuunin cũng chưa chắc giết người thành thạo như nó.
Căn phòng im lặng trong vài giây.
Hiruzen rít một hơi thuốc, làn khói chậm rãi bay lên.
Ông nhìn ra cửa sổ một lúc lâu.
Rồi mới nói:
“Kakashi.
“Cậu có biết không… ta thỉnh thoảng vẫn đích thân quan sát Naruto.
Kakashi hơi ngạc nhiên.
Hiruzen tiếp tục nói một cách bình thản:
“Sau khi Minato… rời đi, ta luôn chú ý tới thằng bé.
Trong những lần ta theo dõi, Naruto chỉ làm một việc.
Ông nhấc tẩu thuốc lên.
“…tự mình luyện tập.
“Ngày này qua ngày khác.
“Không tụ tập.
Không gây rối.
Không có dấu hiệu bất thường nào.
Hiruzen quay đầu nhìn Kakashi.
“Ta chưa từng thấy thằng bé tiếp xúc với ai khả nghi.
Kakashi khẽ nhíu mày.
“Nhưng… Hokage-sama…”
Hiruzen giơ tay ngăn lại.
“Ta hiểu điều cậu lo lắng.
Ông nói chậm rãi.
“Những đứa trẻ lớn lên trong cô độc… thường trưởng thành theo những cách khác thường.
Ánh mắt Hiruzen trở nên trầm xuống.
“Có thể Naruto… chỉ là trưởng thành hơi lệch hướng một chút.
Ông đặt tẩu thuốc xuống.
“Nhưng ta tin rằng… thằng bé vẫn chưa đi sai đường.
Hiruzen nhìn Kakashi thật lâu.
“Và ta cũng tin rằng… người hướng dẫn của nó sẽ biết cách đưa nó quay lại đúng con đường.
Kakashi hơi sững lại một chút, anh hiểu rất rõ ý của Đệ Tam.
Sau đó Kakashi cúi đầu.
“Vâng.
“Tôi hiểu rồi.
Giọng anh bình tĩnh trở lại.
“Tôi sẽ chú ý tới thằng bé hơn.
Kakashi quay người rời khỏi phòng Hokage.
Cánh cửa khép lại.
Trong văn phòng chỉ còn lại Hiruzen, ông nhìn ra phía khu dân cư Konoha ở xa xa.
Khói thuốc lặng lẽ bay lên.
“Minato…”
Hiruzen khẽ nói.
“Con trai của cậu… đang đi trên một con đường rất khó khăn.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập