Đêm trước ngày vòng chung kết kỳ thi Chūnin diễn ra, Konoha yên tĩnh một cách lạ thường.
Gió đêm thổi qua các mái nhà, mang theo mùi gỗ và đất ẩm quen thuộc của ngôi làng.
Phần lớn các Genin tham dự vòng chung kết đều đã nghỉ ngơi để chuẩn bị cho ngày mai, còn các Jonin và lực lượng canh gác vẫn tuần tra như thường lệ.
Ở một góc khuất gần khu sân vận động nơi ngày mai sẽ diễn ra trận đấu, một bóng người đang lặng lẽ di chuyển trên mái nhà.
Đó là Hayate Gekkō, giám khảo của vòng đấu loại trước đó.
Hơi thở của anh vẫn nặng nề như thường lệ, thỉnh thoảng lại ho khan vài tiếng.
“Khụ… khụ…”
Hayate dừng lại trên mái nhà, nhíu mày.
Ở phía trước, trong khoảng sân tối giữa hai dãy nhà, có hai bóng người đang nói chuyện.
Hayate không cố tình nghe lén, nhưng những từ khóa đầu tiên lọt vào tai khiến anh lập tức khựng lại.
“…kế hoạch đã sẵn sàng.
Một giọng nói trầm và lạnh vang lên.
Hayate nheo mắt, chậm rãi hạ thấp người xuống, ẩn mình sau mép mái nhà.
Ở dưới sân là một người đàn ông đeo băng trán làng Cát — Baki, jōnin dẫn đội của Gaara.
Đối diện với hắn là một người quen thuộc hơn nhiều.
Kabuto Yakushi.
Kabuto đứng trong bóng tối, nụ cười quen thuộc sau cặp kính phản chiếu ánh trăng nhợt nhạt.
“Vậy là kế hoạch đã bắt đầu đúng tiến độ.
Kabuto nói khẽ.
Baki khoanh tay.
“Ngày mai khi vòng chung kết bắt đầu… mọi thứ sẽ diễn ra theo đúng kế hoạch.
Kabuto hơi nghiêng đầu.
“Kazekage đã xác nhận chứ?
Baki gật đầu.
“Làng Cát sẽ phối hợp cùng các ngươi.
Kabuto đẩy nhẹ gọng kính.
“Hoàn hảo.
Khi tín hiệu bắt đầu được phát ra…”
Giọng hắn hạ thấp.
“…Konoha sẽ rơi vào hỗn loạn.
Baki tiếp lời, ánh mắt lạnh lẽo.
“Làng Lá sẽ bị nghiền nát.
Trên mái nhà phía trên, Hayate cảm thấy toàn thân lạnh đi.
Xâm lược.
Hai từ đó lập tức vang lên trong đầu anh như tiếng chuông cảnh báo.
Hayate khẽ siết chặt thanh kiếm bên hông.
“Khụ…”
Một cơn ho bất ngờ trào lên trong cổ họng.
Trên mái nhà tối, Hayate Gekkō vừa khẽ ho một tiếng thì lập tức nhận ra sai lầm của mình.
Âm thanh tuy nhỏ nhưng trong không gian tĩnh lặng của đêm khuya lại vang lên rõ ràng.
Ở phía dưới sân, Baki và Kabuto đồng thời dừng lại.
Hai người gần như cùng lúc ngẩng đầu lên.
Sắc mặt Baki trầm xuống.
“…Có người.
Kabuto đẩy nhẹ gọng kính, nụ cười nhạt thoáng qua.
“Xem ra có vị khách không mời.
Hayate biết mình đã bị phát hiện.
Không còn cách nào khác, anh lập tức nhảy xuống từ mái nhà, đáp xuống sân trong tư thế thấp, tay đã đặt lên chuôi kiếm.
Bụp.
Hayate đứng thẳng lên, ánh mắt lạnh lùng nhìn hai người trước mặt.
“Không ngờ…”
Anh ho khẽ một tiếng rồi tiếp tục.
“…lại nghe được chuyện lớn như vậy.
Kabuto vẫn giữ nụ cười mơ hồ.
“Ồ, là giám khảo Hayate sao.
Baki không nói gì, chỉ đánh giá đối phương.
Hayate rút kiếm ra khỏi vỏ.
Keng.
Ánh thép lạnh phản chiếu dưới ánh trăng.
“Ta không thể để các người rời khỏi đây.
Baki nhếch môi.
“Ngươi đã nghe thấy quá nhiều rồi.
Kabuto lùi lại vài bước, đứng trong bóng tối như thể chỉ đơn giản muốn xem một màn biểu diễn.
“Baki-san.
Hắn nói khẽ.
“Xin mời.
Không cần thêm lời nào, Baki rút thanh kiếm sau lưng ra.
Xoẹt.
Khoảnh khắc sau, hai người lao vào nhau.
Keng!
Hai lưỡi kiếm va chạm giữa không trung, tia lửa bắn ra trong màn đêm.
Hayate di chuyển rất nhanh, thân hình nhẹ và linh hoạt.
Kiếm pháp của anh gọn gàng và chuẩn xác, từng đường chém đều nhằm vào điểm yếu của đối phương.
Baki đỡ đòn bằng lực rất ổn định, mỗi bước chân đều vững chắc như đóng đinh xuống mặt đất.
Hai người liên tục trao đổi chiêu thức, bóng kiếm lướt qua nhau dưới ánh trăng.
Hayate bất ngờ xoay người, lưỡi kiếm quét ngang về phía cổ Baki.
Baki lập tức nghiêng người né tránh, thanh kiếm của hắn chặn lại từ phía dưới.
Một cú đá của Hayate lập tức nối tiếp, nhắm vào sườn đối phương.
Baki lùi lại nửa bước, tránh đòn.
Trận chiến diễn ra nhanh và dứt khoát.
Nhưng chỉ sau vài hiệp giao đấu, hơi thở của Hayate bắt đầu nặng dần.
“Khụ…!
Cơn ho quen thuộc lại dâng lên trong cổ họng.
Hayate cố nén lại, nhưng chỉ một giây chậm trễ cũng đủ để Baki nhận ra điểm yếu.
Ánh mắt Baki trở nên sắc lạnh.
“Ngươi bị bệnh.
Không cho Hayate thời gian phản ứng, Baki lập tức tăng tốc.
Vút!
Thanh kiếm của hắn chém xuống với lực mạnh hơn hẳn.
Hayate vội vàng nâng kiếm đỡ.
Cú va chạm khiến cánh tay anh tê rần.
Baki xoay người, một nhát chém ngang tiếp theo lập tức lao tới.
Hayate lùi lại, cố gắng giữ khoảng cách, nhưng hơi thở dồn dập khiến nhịp di chuyển của anh chậm đi một nhịp.
Baki đã chờ đúng khoảnh khắc đó.
Thanh kiếm của hắn lóe lên trong bóng đêm.
Một đường chém dứt khoát.
Hayate khựng lại.
Thanh kiếm trong tay anh trượt khỏi tay.
Anh đứng lặng một giây, rồi chậm rãi quỳ xuống.
Máu bắt đầu thấm qua áo.
Baki rút kiếm ra khỏi người đối phương, ánh mắt không hề dao động.
Hayate ngã xuống nền đất lạnh.
Ánh trăng chiếu lên gương mặt anh, đôi mắt vẫn còn mở nhưng ánh sáng trong đó dần tắt đi.
Kabuto từ trong bóng tối bước ra, nhìn thi thể dưới đất rồi đẩy nhẹ gọng kính.
“Thật đáng tiếc.
Baki lau vết máu trên lưỡi kiếm, giọng lạnh tanh.
“Chúng ta đi thôi.
Hai bóng người nhanh chóng biến mất vào màn đêm, để lại khoảng sân yên tĩnh cùng thi thể của Hayate Gekkō nằm bất động dưới ánh trăng lạnh lẽo.
Sáng sớm hôm sau, Konoha vừa tỉnh giấc dưới ánh bình minh nhạt.
Những tia nắng đầu tiên chiếu xuống mái nhà và con đường đá trong làng, nhưng ở khu sân phía sau khu đấu trường – nơi ít người qua lại – không khí lại nặng nề một cách bất thường.
Một đội Anbu đang tiến hành tuần tra khu vực.
Những chiếc mặt nạ trắng lướt qua mái nhà và tường cao gần như không phát ra tiếng động.
Một Anbu bất chợt dừng lại.
“…Dừng.
Anh hạ thấp người xuống, ánh mắt nhìn về phía khoảng sân bên dưới.
Ở đó, một thân người nằm bất động trên mặt đất.
Đội Anbu lập tức nhảy xuống.
Ba bóng người đáp xuống sân, nhanh chóng tỏa ra kiểm tra xung quanh.
Một Anbu tiến lại gần thi thể, khẽ cúi xuống.
Khi nhìn rõ khuôn mặt người nằm dưới đất, giọng anh lập tức trầm xuống.
“…Là giám khảo Hayate.
Không khí bỗng trở nên nặng nề.
Thanh kiếm của Hayate nằm cách đó vài bước, còn trên người anh là vết chém chí mạng đã khô máu từ đêm trước.
Ngay lúc đó, một bóng người khác từ trên mái nhà đáp xuống.
Người đó đeo mặt nạ Anbu hình mèo.
Khi vừa nhìn thấy thi thể nằm trên đất, cô lập tức khựng lại.
Cả thân người như đông cứng.
“…Hayate.
Giọng nói run rẩy thoát ra từ sau lớp mặt nạ.
Cô bước từng bước chậm rãi tới gần.
Khi đã đứng trước thi thể, nữ Anbu quỳ sụp xuống.
Hai bàn tay run lên khi chạm vào vai Hayate.
“…Hayate…”
Giọng cô vỡ ra.
Yuugao.
Người yêu của Hayate.
Cô khẽ lắc vai anh như thể vẫn hy vọng điều này chỉ là một nhầm lẫn.
Nhưng cơ thể đã lạnh từ lâu.
Một tiếng nấc nghẹn bật ra.
Yuugao cúi đầu xuống, nước mắt rơi xuống lớp áo đã khô máu của Hayate.
“…Tại sao…”
Giọng cô run rẩy, đầy đau đớn.
Những Anbu xung quanh im lặng.
Không ai nói gì.
Chỉ có tiếng gió sớm thổi qua khoảng sân vắng.
Một lúc sau, đội trưởng Anbu khẽ lên tiếng, giọng nặng nề.
“…Báo cáo lên Hokage đại nhân.
Không lâu sau, tin tức đã đến văn phòng Hokage.
Đệ Tam Hokage – Sarutobi Hiruzen – đang đứng bên cửa sổ khi nghe báo cáo.
Một Anbu quỳ một gối trước bàn.
“Báo cáo Hokage-sama.
Chúng tôi đã phát hiện thi thể của giám khảo Hayate Gekkō vào sáng nay.
Dấu vết cho thấy anh ấy bị sát hại vào ban đêm.
Hiruzen im lặng.
Khói từ tẩu thuốc trong tay ông chậm rãi bay lên.
Một lúc lâu sau, ông mới hỏi.
“Nguyên nhân?
Anbu cúi đầu.
“Chúng tôi nghi ngờ anh ấy đã phát hiện điều gì đó quan trọng.
Hiruzen khẽ nhắm mắt lại trong vài giây.
Khi mở ra, ánh mắt của vị Hokage già đã trầm hẳn xuống.
“…Hiểu rồi.
Ông chậm rãi đứng thẳng dậy.
Giọng nói khi vang lên không lớn, nhưng đầy uy nghiêm.
“Tăng cường an ninh toàn bộ khu vực tổ chức vòng chung kết.
“Các đội Anbu lập tức triển khai giám sát mọi khu vực trọng yếu trong làng.
Anbu cúi đầu thật thấp.
“Rõ!
Bóng người lập tức biến mất khỏi văn phòng.
Hiruzen đứng một mình trước cửa sổ.
Ánh mắt ông nhìn về phía đấu trường nơi vòng chung kết sẽ diễn ra.
Khói thuốc lặng lẽ bay lên.
“…Cơn bão đang tới.
Ông khẽ nói.
————————
Sáng hôm sau, đấu trường của kỳ thi Chūnin chật kín người.
Từ rất sớm, các khán đài đã được lấp đầy bởi dân làng, các thương nhân, quý tộc và quan khách đến từ nhiều quốc gia khác nhau.
Lá cờ của các làng ninja lớn tung bay trên những cột cao quanh sân đấu, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm nhưng cũng đầy căng thẳng.
Ở khu vực khán đài trung tâm, các lãnh chúa và quý tộc được sắp xếp ngồi ở vị trí danh dự.
Bên cạnh đó là những phái đoàn đến từ các làng ninja khác.
Nổi bật nhất chính là Kazekage của làng Cát, ngồi cạnh Đệ Tam Hokage – Sarutobi Hiruzen.
Âm thanh của đám đông dần lắng xuống khi cánh cửa lớn dẫn vào sân đấu mở ra.
Hayate đã không còn nữa, nên lần này người đứng ra chủ trì vòng đấu là Genma Shiranui.
Anh bước ra giữa sân, chiếc senbon quen thuộc vẫn ngậm trong miệng.
“Chào mừng mọi người đến với vòng ba chính thức của kỳ thi Chūnin.
Giọng Genma vang lên rõ ràng giữa đấu trường.
“Những thí sinh còn lại sẽ chiến đấu trước mặt các lãnh chúa, các quý tộc và đại diện của nhiều làng ninja.
Đây không chỉ là bài kiểm tra năng lực cá nhân, mà còn là nơi thể hiện sức mạnh của các làng.
Sau vài lời giới thiệu ngắn gọn, Genma quay người về phía cánh cổng.
“Bây giờ… bắt đầu điểm danh thí sinh.
Cánh cửa mở ra.
Từng Genin bước vào sân đấu.
Khán đài dần vang lên những tiếng bàn tán khi từng người xuất hiện.
Shikamaru Nara bước ra với vẻ mặt lười biếng quen thuộc, Choji Akimichi đi theo sau với dáng người tròn trịa nhưng ánh mắt kiên định.
Sakura Haruno xuất hiện với vẻ tập trung hiếm thấy.
Ino Yamanaka bước ra với thần thái tự tin.
Neji Hyuga và Rock Lee của đội Gai tiến vào với phong thái nghiêm túc.
Rồi đến lượt Naruto.
Cánh cửa vừa mở ra, cả khán đài bỗng khựng lại trong vài giây.
Một thiếu niên tóc vàng bước vào sân đấu với dáng đi thẳng và vững vàng.
Cậu mặc bộ đồng phục kiểu hoàng tử màu trắng xanh, áo khoác ngoài là một chiếc áo choàng xanh lam dài nhẹ bay theo bước chân.
Thanh katana mô phỏng Yamato được đeo bên hông, chuôi kiếm lộ ra dưới lớp áo choàng.
Ánh nắng buổi sáng chiếu xuống mái tóc vàng rực rỡ.
Gương mặt ấy… gần như giống hệt một người mà nhiều ninja kỳ cựu của Konoha không thể quên.
Đệ Tứ Hokage.
Khán đài bắt đầu xôn xao.
“Khoan đã…”
“Mặt thằng bé đó…”
“Không phải rất giống Đệ Tứ sao?
Một số ninja lớn tuổi của Konoha gần như đứng bật dậy khi nhìn thấy gương mặt ấy.
Những người từng sống trong thời kỳ của Namikaze Minato lập tức cảm thấy tim mình chấn động.
Trên khán đài danh dự, một vài quý tộc thì thầm với nhau.
“Thằng bé đó là ai?
“Thật đáng kinh ngạc…”
“Khí chất không hề tầm thường.
Ở vị trí cao nhất, Kazekage khẽ nghiêng đầu.
Ánh mắt của hắn dừng lại trên Naruto lâu hơn bình thường.
“…Hừ.
Giọng hắn rất khẽ, gần như chỉ mình nghe thấy.
“Quả nhiên giống hệt.
Bên cạnh hắn, Hiruzen không nói gì.
Nhưng ánh mắt già nua của ông cũng dừng lại trên Naruto trong vài giây.
Các thí sinh lần lượt đứng vào vị trí của mình trong sân đấu.
Genma Shiranui liếc qua danh sách trên tay rồi ngẩng đầu nhìn một lượt.
Hầu hết những người chiến thắng ở vòng đấu loại trước đều đã có mặt.
Shikamaru Nara, Choji Akimichi, Hyuga Neji, Uzumaki Naruto, cùng với Gaara và các thí sinh khác.
Chỉ có một vị trí vẫn còn trống.
Uchiha Sasuke.
Naruto đứng khoanh tay ở vị trí của mình, ánh mắt lướt qua chỗ trống đó rồi khẽ nhếch môi.
Trong đầu cậu thầm nghĩ đúng là học được phong cách đến muộn của Kakashi-sensei, ngay cả ngày thi chính thức cũng đến muộn.
Genma nhìn đồng hồ rồi nhìn lại danh sách.
Anh khẽ thở ra một hơi, sau đó chuẩn bị gạch tên Sasuke khỏi danh sách thi đấu.
Nhưng ngay lúc đó, một giọng nói trầm ổn vang lên từ khán đài danh dự.
“Khoan đã.
Tất cả ánh mắt lập tức hướng lên.
Người vừa lên tiếng chính là Kazekage Đệ Tứ của làng Cát.
Kazekage khẽ nghiêng đầu nhìn xuống đấu trường, giọng nói bình thản nhưng đủ để cả khán đài nghe thấy.
“Dù sao thời gian vẫn còn sớm.
Chờ thêm một chút cũng không có gì đáng ngại.
Genma dừng động tác, quay sang nhìn lên khán đài nơi Đệ Tam Hokage đang ngồi.
Hiruzen hơi trầm ngâm.
Ông quay sang hai vị cố vấn ngồi bên cạnh, khẽ trao đổi vài câu.
Sau một lúc ngắn, Hiruzen gật đầu.
“Được.
Ông nói.
“Chúng ta sẽ chờ thêm một chút.
Genma nhún vai, rồi gập cuốn danh sách lại.
“Vậy thì… nghỉ một lát.
Khán đài bắt đầu xôn xao nhẹ.
Một số người tò mò về cái tên Uchiha Sasuke, người được đồn đại là thiên tài cuối cùng của tộc Uchiha.
Naruto thì chỉ đứng yên, ánh mắt bình tĩnh.
Mười lăm phút trôi qua.
Cánh cổng dẫn vào sân đấu vẫn im lặng.
Không có dấu hiệu nào cho thấy Sasuke xuất hiện.
Genma liếc đồng hồ một lần nữa rồi quay sang khán đài danh dự.
“Hokage-sama.
Anh lên tiếng.
“Chúng ta nên bắt đầu chứ?
Ánh mắt mọi người lại hướng về phía Kazekage và Hokage.
Kazekage hơi cúi đầu, như đang suy nghĩ điều gì đó.
Một lúc sau ông mới chậm rãi nói.
“Thật lòng mà nói… ta rất muốn chiêm ngưỡng phong thái của tộc Uchiha.
Ông nhìn về phía Hiruzen.
“Liệu Hokage-dono có thể sắp xếp để cậu ta thi đấu muộn hơn được không?
Kazekage tiếp tục.
“Nếu đến khi tất cả các cặp đấu khác đã kết thúc mà Uchiha Sasuke vẫn chưa xuất hiện… khi đó loại cậu ta cũng không muộn.
Cả khán đài lại bắt đầu bàn tán.
Hiruzen im lặng một lúc.
Ông nhìn xuống sân đấu, rồi nhìn sang vị Kazekage bên cạnh.
Ánh mắt già nua của ông thoáng suy tư, nhưng cuối cùng vẫn khẽ gật đầu.
Hiruzen nói chậm rãi.
“Chúng ta sẽ làm như vậy.
Genma nghe xong thì nhún vai, quay lại giữa sân đấu rồi cất tiếng lớn.
“Được rồi!
Vì một thí sinh vẫn chưa có mặt, chúng ta sẽ thay đổi thứ tự thi đấu!
Anh mở danh sách ra, ánh mắt lướt qua các cái tên.
“Trận đấu đầu tiên của vòng chung kết…”
Genma ngẩng đầu lên.
“…sẽ bắt đầu ngay bây giờ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập