Trước đó, khi Naruto cùng Gaara đang đấu tranh trong tâm trí, thì ở một nơi vô cùng mở ảo, một cuộc đối thoại khác đang diễn ra.
Không gian tối đen như mực, từng lớp bóng đen uốn lượn như những con rắn trườn bò, phủ kín mọi ngóc ngách.
Bầu không khí lạnh lẽo, nặng nề, như thể chỉ một hơi thở mạnh cũng có thể làm tan biến tất cả.
Giữa không gian mờ ảo ấy, một cánh cổng sắt khổng lồ dựng lên sừng sững, những thanh chắn đan xen nhau dày đặc, trên cùng là một tấm giấy phong ấn với chữ
"Phong"
rực cháy trong ánh sáng đỏ ma mị.
Phía sau cánh cổng, đôi mắt đỏ rực như máu lóe lên trong bóng tối – Cửu Vĩ, bộ lông đỏ cam lấp lánh trong màn đêm, từng luồng hơi thở thoát ra từ mõm nó như thiêu đốt không gian xung quanh.
"Hừm…"
– Cửu Vĩ khẽ rít lên, đôi mắt nheo lại khi cảm nhận một luồng chakra xa lạ, nhưng cũng quen thuộc đến kỳ lạ.
Không gian trước mặt nó nứt toác, những vết nứt đen mở ra từng chút một, tạo thành một khe hở lớn.
Từ trong bóng tối, một con thú khổng lồ xuất hiện.
Lớp da màu cát, đôi mắt vàng rực ánh lên sự điên cuồng, trên người nó là những lớp phù văn cổ xưa, chằng chịt khắp thân.
"Shukaku…"
– Cửu Vĩ gầm lên, tiếng nói vang dội như sấm nổ.
Shukaku bước lên phía trước, cát lơ lửng quanh người hắn như những dải lụa mờ ảo, đôi mắt vàng trừng lớn:
"Hừm… đã lâu rồi mới thấy ngươi, Cửu Vĩ…"Cửu Vĩ hất đầu, đuôi của nó quét nhẹ, từng đợt chakra đỏ rực lượn quanh cơ thể, phát sáng rực rỡ trong bóng tối.
"Không ngờ ngươi vẫn còn sống.
Ta tưởng kẻ điên loạn như ngươi đã tan thành cát bụi rồi chứ?"
Shukaku cười gằn, từng hạt cát bay lượn quanh người hắn:
"Ta không dễ chết thế đâu, lão hồ ly thối.
Còn ngươi thì sao?
Lần cuối ta nhớ là ngươi bị phong ấn dưới ngọn núi lạnh lẽo, bị nhốt lại như một con thú hoang.
"Cửu Vĩ bật cười, tiếng cười trầm thấp như tiếng sấm rền:
"Hừ… ít nhất ta vẫn tự do, không bị người khác điều khiển đến phát điên như ngươi.
"Shukaku nghiến răng, đôi mắt vàng lóe lên sát khí:
"Ngươi…!
Ta chỉ bị phong ấn bởi những kẻ ngu xuẩn.
Còn ngươi, bây giờ lại phải phục vụ cho một thằng nhóc con, thật đáng thương hại."
"Phục vụ?"
– Cửu Vĩ nhướn mày, ánh mắt đầy sự khinh miệt.
"Ngươi nghĩ ta phục vụ hắn sao?
Ngươi ngây thơ thật đấy, Shukaku.
Hắn chỉ là một con đường… một cánh cửa để ta thoát khỏi phong ấn này.
"Shukaku bật cười lớn, tiếng cười rít lên như tiếng gió rít trong bão cát:
"Thật nực cười!
Một trong Cửu Vĩ Vĩ Thú hùng mạnh nhất lại phải thông qua con người để tồn tại.
Ngươi thật sự nghĩ tên nhóc đó sẽ để ngươi tự do?
Ngươi đã bị nó kiểm soát rồi, Cửu Vĩ!
"Cửu Vĩ khẽ rít lên, đôi mắt đỏ rực lóe lên một tia sát khí khủng khiếp.
"Câm miệng, Shukaku.
Ngươi tưởng ngươi hiểu ta sao?
Chỉ vì ngươi bị phong ấn trong cái thằng nhóc điên loạn kia mà ngươi tưởng ai cũng như vậy à?"
Shukaku trừng mắt, cát bắt đầu xoáy quanh người hắn:
"Ý ngươi là gì?"
Cửu Vĩ gầm lên, móng vuốt cắm mạnh xuống nền đất của không gian tối đen, tạo thành những vết nứt lan ra như mạng nhện.
"Naruto không giống như cái tên chủ nhân điên loạn của ngươi.
Hắn ít nhất biết cách để ta tồn tại thoải mái.
Không quấy rầy, không áp bức, không hòng bắt ta làm thú cưng.
Ít nhất, bản thân đại gia ta đây cũng thấy thằng nhóc đó miễn cưỡng rơi vào pháp nhãn.
Thế cho nên, để rủ lòng thương, ta liền nhả cho hắn một chút điểm chakra, coi như là bố thí.
Chuyện này với ta có khó khăn gì.
Hừ!
"Shukaku gầm lên giận dữ:
"Ngươi thật sự điên rồi!
Ngươi đang bảo vệ con người ư?
"Cửu Vĩ bật cười khinh bỉ, đôi mắt rực lửa hằn lên sự chế giễu:
"Bảo vệ?
Không.
Ta chỉ muốn thấy cái bản mặt thối tha của ngươi bị đánh gục mà thôi.
Ta đã ngửi đủ cái mùi hôi hám của ngươi rồi, Shukaku.
Nếu ngươi không muốn bị ta xé nát từng hạt cát, thì ngoan ngoãn mà rút vào phong ấn đi.
"Shukaku gầm lên, cơ thể hắn rung chuyển dữ dội, từng lớp cát cuộn tròn thành những xoáy khổng lồ:
"Ngươi nghĩ ta sợ ngươi sao?
Chỉ là một con cáo bị phong ấn, ngươi làm được gì ta chứ?"
Cửu Vĩ nhếch mép, đôi mắt híp lại đầy sát khí:
"Ngươi thử đi, ta sẽ xé từng hạt cát của ngươi ra, nghiền nát và thổi bay như cơn gió mùa hạ.
"Vụt!
Một luồng chakra đỏ rực trào lên từ cơ thể Cửu Vĩ, áp lực mạnh mẽ đến mức không gian xung quanh rung chuyển, từng hạt cát nhỏ của Shukaku bị xé ra, lơ lửng rồi tan biến vào không khí.
Shukaku đứng im lặng một lúc, đôi mắt vàng nhíu lại, rồi thở dài:
"Hừ… xem ra ngươi vẫn còn sắc bén như xưa… Được thôi, ta sẽ rút lui.
Nhưng nhớ lấy lời ta nói, Cửu Vĩ…"
"Nói thử xem."
– Cửu Vĩ nghiêng đầu, ánh mắt lạnh lùng.
"Con người… chúng sẽ phản bội ngươi thôi.
"Cửu Vĩ cười khẩy, đôi mắt rực sáng hơn bao giờ hết:
"Vậy thì, ta sẽ xé nát từng đứa một… như cách ta sẽ xé ngươi ra nếu ngươi không biến mất.
"Shukaku bật cười, từng hạt cát từ từ tan biến, thân hình khổng lồ của hắn dần chìm vào bóng tối.
"Hãy đợi xem, Cửu Vĩ.
Chúng ta rồi sẽ gặp lại…"Cửu Vĩ đứng đó, bộ lông đỏ cam phấp phới trong bóng tối, đôi mắt rực lửa nhìn theo thân ảnh đang tan biến của Shukaku, khóe môi nhếch lên đầy khinh miệt.
"Đồ báo thối… cuối cùng cũng biết sợ.
"Sau đó nó lại chìm vào giấc ngủ.
Tiếng bước chân vội vã vang lên, bụi mờ bay tứ phía.
Temari, Kankuro, Sasuke, Pakkun và Shikamaru đồng loạt chạy đến, gương mặt tràn ngập sự lo lắng.
"Gaara!"
– Temari thét lên, vội vã quỳ xuống bên cạnh cậu em trai.
"Em ổn chứ?"
Gaara từ từ quay đầu lại, ánh mắt cậu không còn vẻ điên loạn hay sát khí nữa, chỉ còn lại sự mệt mỏi và trống rỗng.
"Chị… Kankuro… mọi người… vẫn ổn sao?"
Kankuro gật đầu, đôi mắt đỏ hoe:
"Chúng ta đều ổn… nhờ có Naruto.
"Temari ngẩng lên, ánh mắt cô rơi vào hình bóng của Naruto.
Cậu đứng đó, tay lau mồ hôi trên trán, nụ cười nở nhẹ:
"Cuối cùng cũng xong rồi…"Sasuke khoanh tay, ánh mắt sắc bén quét qua Gaara và hai người làng Cát:
"Chuyện này là sao?
Cả làng Cát kéo quân đến Konoha, định gây chiến tranh à?"
Temari ngập ngừng, gương mặt đầy vẻ áy náy:
"Thật ra… chúng tôi… chỉ làm theo lệnh của Kazekage.
"Naruto nhíu mày, ánh mắt cậu sắc bén:
"Kazekage à?
Nhưng… có điều gì đó không đúng.
"Shikamaru đứng khoanh tay bên cạnh, ánh mắt thăm dò:
"Không đúng?
Ý cậu là sao, Naruto?"
Naruto hít một hơi sâu, đôi mắt cậu ánh lên vẻ nghiêm trọng:
"Trong suốt trận chiến, Orochimaru đã lộ diện.
Hắn tự nhận mình là Kazekage.
Nhưng rõ ràng… Orochimaru không thể là Kazekage được.
"Temari sững người, mắt cô mở to:
"Khoan đã… cậu nói là Orochimaru sao?
Không thể nào…"Naruto gật đầu, giọng cậu chắc nịch:
"Phải, hắn đã giả dạng Kazekage Đệ Tứ để điều khiển các ngươi.
Nếu suy đoán này đúng, rất có khả năng Kazekage thật sự đã bị sát hại hoặc mất tích.
"Kankuro lùi lại một bước, gương mặt tái nhợt:
"Không… không thể nào.
Cha ta… cha ta rất mạnh, không thể bị hạ gục dễ dàng như vậy!
"Temari nghiến răng, ánh mắt cô ánh lên vẻ lo lắng tột cùng.
"Vậy… vậy lần này là làng Cát bị lừa sao?
Chúng ta bị Orochimaru lợi dụng để tấn công Konoha?"
Naruto gật đầu, ánh mắt trầm ngâm:
"Đúng vậy.
Các ngươi cũng chỉ là nạn nhân thôi.
Tấn công Konoha là âm mưu của Orochimaru, không phải là ý muốn thật sự của làng Cát.
Và lần này… Hokage Đệ Tam cũng đã hy sinh.
"Temari cúi đầu, giọng nói nghẹn ngào:
"Xin lỗi… Làng Cát xin nhận thua.
Chúng ta… cần quay lại để điều tra.
Nếu như thật sự Kazekage đã gặp chuyện, chúng tôi cần phải quay về ngay lập tức.
"Naruto mỉm cười, ánh mắt cậu ánh lên vẻ chân thành:
"Được thôi, về điều tra rõ ràng mọi chuyện.
Nếu các ngươi cần sự giúp đỡ, Konoha sẽ hỗ trợ.
"Shikamaru đứng bên cạnh, khoanh tay đầy khó hiểu:
"Này Naruto, cậu thật sự tin họ sao?
Họ vừa tấn công làng ta đấy.
"Naruto quay lại, ánh mắt kiên định:
"Phải, nhưng họ cũng là nạn nhân.
Konoha không chỉ cần kẻ thù, mà còn cần đồng minh nữa.
Nếu lần này là Orochimaru đứng sau, chúng ta cần liên minh mạnh hơn bao giờ hết.
"Shikamaru thở dài, gãi đầu:
"Phiền phức thật… nhưng cũng có lý.
"Temari tiến tới, ánh mắt cô nhìn Naruto thật lâu.
"Cảm ơn… Naruto.
Cậu đã cứu Gaara, cứu cả bọn tôi.
Lần tới… tôi hy vọng chúng ta sẽ gặp nhau với tư cách là đồng minh, không phải kẻ thù.
"Naruto gãi đầu, mỉm cười ngượng ngùng:
"Ừ… tôi cũng mong vậy.
"Temari nhìn cậu một lúc lâu, đôi má cô đỏ bừng lên, trái tim đập loạn xạ.
"Sao… sao lại thế này… tại sao mình lại như thế này chứ?"
– Temari thầm nghĩ, ánh mắt không thể rời khỏi hình bóng Naruto.
Kankuro bước lên vỗ vai cô:
"Đi thôi, Temari.
Cần phải quay lại làng ngay lập tức.
"Temari giật mình, quay người đi nhưng vẫn ngoái lại nhìn Naruto một lần cuối, ánh mắt tràn ngập sự lưu luyến:
"Hẹn gặp lại, Naruto.
"Naruto giơ tay lên chào, nụ cười rạng rỡ:
"Ừ!
Lần sau gặp nhau… chúng ta sẽ là đồng minh!
"Trên đường đi, Gaara đột nhiên nói.
“Chị Temari, anh Kankuro…”
Hai người quay sang nhìn Gaara.
“Xin lỗi.
” Sau đó cậu chìm vào giấc ngủ sâu.
Lần này cậu ngủ rất ngon lành.
Temari cùng Kankuro mỉm cười, cùng dìu Gaara trở về.
Khi đội làng Cát đi khuất bóng, Sasuke mới tiến lại gần Naruto, ánh mắt đầy ngạc nhiên:
"Này, Naruto…"Naruto quay lại:
"Gì vậy, Sasuke?"
Sasuke nheo mắt, giọng nói trầm xuống, ánh mắt sắc bén nhưng lại ánh lên chút dao động:
"Đệ Tam… thật sự đã chết rồi sao?"
Naruto gật đầu, đôi mắt ánh lên sự trầm ngâm và chút buồn bã:
"Đúng thế… ông ấy đã đánh đổi mạng sống để bảo vệ làng.
Orochimaru đã tấn công, và Đệ Tam đã hy sinh để phong ấn đôi tay của hắn.
"Sasuke đứng im lặng, ánh mắt đen láy của cậu thoáng chút đau đớn, bàn tay siết chặt lại.
"Thật không thể tin được… Hokage Đệ Tam…"Không gian trở nên lặng im, chỉ còn tiếng gió thổi nhẹ qua những tán cây, cuốn theo vài chiếc lá bay lả tả.
Naruto ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, đôi mắt cậu rực lên sự quyết tâm mãnh liệt:
"Đệ Tam đã bảo vệ làng đến hơi thở cuối cùng.
Ông ấy đã làm tròn trách nhiệm của một Hokage… và giờ đây, đến lượt chúng ta bảo vệ Konoha.
"Shikamaru đứng khoanh tay, khẽ gật đầu:
"Phiền phức thật… nhưng mình đoán là… không còn lựa chọn nào khác.
"Sasuke nhìn sâu vào mắt Naruto, cảm giác ghen tị và bất mãn trào dâng, nhưng lại bị lấn át bởi một thứ cảm xúc khác… sự kính nể.
Lần đầu tiên, cậu cảm nhận được sức mạnh và ý chí của Naruto không còn là một trò đùa.
Đang trò chuyện, cả đội đột nhiên dừng lại.
Phía trước, Kakashi xuất hiện cùng với một đội Anbu.
"Thầy Kakashi!"
– Naruto vui mừng gọi lớn, vẫy tay rối rít.
Kakashi giơ tay chào, ánh mắt sau chiếc mặt nạ ánh lên sự hài lòng:
"Các em làm tốt lắm.
Thầy đã nghe sơ lược về tình hình.
Shikamaru đã gửi tin báo, và bọn thầy lập tức xuất phát để tiếp ứng.
"Naruto nói:
"Thầy, làng Cát… họ không thật sự là kẻ thù.
Tất cả là do Orochimaru…"Kakashi gật đầu, ánh mắt trầm ngâm:
"Thầy cũng đã nghi ngờ điều đó.
Orochimaru không bao giờ tự mình hành động nếu không có kế hoạch kỹ lưỡng.
Việc hắn giả dạng Kazekage để thao túng làng Cát… chứng tỏ Konoha đang đối mặt với một âm mưu lớn hơn.
"Naruto nói tiếp:
"Thầy Kakashi, bọn em đã để họ quay về để điều tra sự thật.
Nếu làng Cát thực sự bị lừa, họ sẽ là đồng minh của chúng ta.
"Kakashi khẽ cười sau lớp mặt nạ, ánh mắt đầy tự hào:
"Naruto… em đã trưởng thành hơn rồi đấy.
"Naruto gãi đầu cười ngượng ngùng, mắt long lanh:
"Đừng tâng bốc em quá, thầy.
Em chỉ nghĩ là… đôi khi, những người mình tưởng là kẻ thù, thật ra cũng chỉ là nạn nhân…"Shikamaru khoanh tay, lắc đầu:
"Phiền phức thật… nhưng lần này cậu làm tốt lắm, Naruto.
"Sasuke vẫn đứng lặng lẽ phía sau, đôi mắt Sharingan mờ dần, tay siết chặt nắm đấm:
"Naruto… hắn thật sự đã thay đổi… hắn thật sự mạnh hơn…"Kakashi ra hiệu cho cả đội:
"Được rồi, mọi người.
Nhiệm vụ đã hoàn thành, chúng ta về nhà thôi.
"Naruto ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, gió nhẹ thổi qua mái tóc vàng của cậu, đôi mắt ánh lên sự quyết tâm.
"Về nhà…"
– cậu lẩm bẩm, nụ cười nở trên môi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập