Chương 87: Lễ tang Đệ Tam

Bảy ngày trôi qua kể từ cuộc tấn công của Orochimaru, Konoha vẫn còn in hằn dấu vết của trận chiến.

Những tòa nhà đổ nát, các chiến hào bị cày xới, tường thành loang lổ những vết cháy sém.

Thế nhưng, giữa tất cả sự hỗn loạn đó, người dân làng Lá đã bắt đầu công cuộc tái thiết, từng viên gạch được đặt lại, từng tấm mái ngói được sửa chữa.

Naruto, Sakura, Sasuke và các bạn mình đứng từ xa, nhìn những nhóm thợ và ninja làng đang xây dựng lại Konoha.

"Bảy ngày trôi qua rồi nhỉ…"

– Sakura thì thầm, đôi mắt cô lấp lánh sự buồn bã.

Naruto gật đầu, ánh mắt cậu ánh lên sự trầm tư hiếm thấy:

"Phải… và hôm nay là lễ tang của Đệ Tam…"Tiếng trống nghiêm trang vang lên từ khu vực trung tâm làng, âm thanh trầm hùng vang vọng khắp không gian.

Học viện Ninja trở thành nơi cử hành lễ tang.

Trước cổng, từng đoàn người lặng lẽ xếp hàng, trên tay là những bó hoa trắng muốt, ánh mắt trĩu nặng đau thương.

Dưới gốc cây cổ thụ lớn, một bàn thờ được dựng lên trang trọng.

Bức di ảnh của Đệ Tam Hokage – Hiruzen Sarutobi đặt chính giữa, ông nở nụ cười hiền hậu, đôi mắt tràn đầy sự bao dung và yêu thương.

Khói hương phảng phất, từng làn khói trắng bay lên trời cao, như tiễn đưa một vị Hokage vĩ đại về với bình yên vĩnh hằng.

Naruto bước vào cùng với đội 7, cậu mặc bộ trang phục đen, đầu đội băng ninja Konoha lấp lánh.

Ánh mắt cậu không rời khỏi bức di ảnh của Đệ Tam, từng bước chân nặng nề như gánh trên vai cả ký ức về người thầy già luôn bao dung với cậu.

Lúc này Ino, Hinata cùng những người khác cũng vào theo.

"Naruto…"

– Ino khẽ lên tiếng, đặt tay lên vai cậu.

"Cậu ổn chứ?"

Naruto khẽ gật đầu, nụ cười gượng gạo trên môi:

"Ừ… tớ ổn.

Tớ chỉ… không biết phải đối diện với cảm giác này thế nào…"Phía xa, các ninja cấp cao đều có mặt.

Kakashi, Gai, Kurenai, Asuma cùng các đội Genin đứng thành hàng dài.

Gương mặt họ trầm lặng, ánh mắt đượm buồn.

Iruka-sensei cũng có mặt, anh đứng lặng người nhìn lên bức ảnh của Đệ Tam, đôi mắt đỏ hoe.

"Ông ấy đã bảo vệ Konoha đến hơi thở cuối cùng…"

– Iruka khẽ thì thầm, giọng anh nghẹn lại.

"Một người thầy, một Hokage… và một người cha của ngôi làng này.

"Naruto bước đến gần bàn thờ, ánh mắt cậu chăm chú nhìn vào di ảnh của Đệ Tam, đôi mắt xanh biếc ánh lên sự phức tạp không thể diễn tả thành lời.

"Đệ Tam…"

– Cậu thì thầm.

"Tôi không biết nên cảm ơn hay trách ông nữa…"Ino khựng lại, quay đầu sang nhìn Naruto đầy ngạc nhiên:

"Naruto… cậu đang nói gì vậy?"

Naruto chỉ cười nhẹ không trả lời.

Cậu nhắm mắt lại, bàn tay cậu siết chặt đến mức run rẩy.

"Ông ấy… đã hứa với ba mẹ sẽ bảo vệ mình.

Nhưng… cả tuổi thơ của mình là bị đối xử như một con quái vật.

Không ai bảo vệ mình cả…"

Naruto thầm nghĩ.

"Có điều… Ông ấy cũng là người đầu tiên không ghét bỏ mình.

Ông đã cho mình cơ hội học tại học viện, không đuổi mình ra ngoài như những người khác.

Mỗi lần mình bị đánh, bị xua đuổi… ông là người đến hỏi thăm, dạy bảo mình.

Đó là lý do mình không biết… nên cảm ơn hay trách móc nữa…"Phía xa, Iruka bước lên, đặt bó hoa trắng xuống trước di ảnh của Đệ Tam, ánh mắt tràn ngập niềm kính trọng:

"Đệ Tam Hokage… cảm ơn ông vì tất cả…"Naruto bước lên, tay cậu cầm một bó hoa trắng.

Cậu nhìn chằm chằm vào di ảnh, ánh mắt kiên định:

"Đệ Tam à… cảm ơn ông vì đã tin tưởng tôi, dù mọi người đều xa lánh.

Cảm ơn ông vì đã bảo vệ Konoha… Tôi sẽ tiếp nối con đường theo cách của chính tôi…"Phía xa, Sasuke đứng lặng lẽ, ánh mắt đỏ rực của Sharingan nhìn lên bầu trời.

Một cơn gió nhẹ lướt qua, mái tóc đen của cậu khẽ lay động.

"Hắn mạnh hơn mình…"Bàn tay Sasuke siết chặt, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Naruto.

"Mình sẽ không để bị bỏ lại phía sau… không bao giờ…"Lễ tang kết thúc trong sự im lặng, từng nhóm người rời đi, ánh mắt trĩu nặng nỗi buồn và sự tiếc thương.

Kakashi tiến tới, đặt tay lên vai Naruto:

"Đệ Tam đại nhân sẽ tự hào về em, Naruto.

"Naruto ngẩng đầu lên, ánh mắt cậu kiên định:

"Em sẽ mạnh mẽ hơn nữa… để không ai phải hy sinh như thế này nữa.

"Kakashi khẽ gật đầu, nụ cười ẩn sau lớp mặt nạ:

"Phải… đó chính là Hỏa Chí…"Bầu trời chiều nhuộm một màu đỏ rực, ánh mặt trời chiếu xuống làm khung cảnh thêm phần bi thương nhưng cũng đầy uy nghiêm.

Naruto lặng lẽ bước đi, ánh mắt xanh dương vẫn còn ánh lên vẻ trầm ngâm.

Khi cậu chuẩn bị quay về, đôi mắt thoáng thấy một bóng hình quen thuộc, cao lớn và mái tóc bạc phơ đang đứng tựa vào gốc cây ở phía xa.

"Tiên nhân háo sắc!"

– Naruto gọi lớn, đôi chân cậu nhanh chóng chạy lại gần.

Jiraiya không quay lại, ông chỉ khẽ nghiêng đầu, ánh mắt vẫn hướng về phía xa xăm.

"Yo, Naruto.

Nhóc làm gì ở đây thế?"

Naruto thở dốc, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng vào lưng Jiraiya:

"Ông ở đó, ngay gần lễ tang… tại sao ông không vào?

Đệ Tam là thầy của ông mà!

"Jiraiya khẽ thở dài, đôi vai ông khẽ nhấp nhô theo nhịp thở:

"Ông ấy đã có những người cần thiết ở cạnh.

Ta chỉ là một kẻ lang bạt, chẳng có lý do gì để đứng đó.

"Naruto nheo mắt:

"Ông nói dối!

"Jiraiya khẽ giật mình, nhưng ông không quay lại, chỉ hơi nhếch môi cười:

"Lại còn phán xét ta cơ đấy.

Thế nhóc nghĩ ta nói dối điều gì?"

Naruto nhíu mày nói:

"Với sức mạnh của ông, ông hoàn toàn có thể vào chiến đấu!

Nhưng… Ông lại chọn đứng ngoài.

Ông đã có thể cứu Hokage, ông có thể bảo vệ Konoha!

Nhưng ông đã không làm vậy…"Jiraiya im lặng, ông đứng lặng người, không phản ứng trước lời nói của Naruto.

Không gian xung quanh chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ có tiếng lá cây xào xạc trong cơn gió nhẹ.

"Đệ Tam…"

– Naruto tiếp tục, giọng cậu trầm xuống, đôi mắt đầy sự suy tư.

"Ông ấy đã mắc nhiều sai lầm.

Ông ấy đã không giữ lời hứa với cha mẹ tôi, đã để tôi lớn lên trong sự ghẻ lạnh, cô độc.

Và bây giờ… ông ấy đã hy sinh để bảo vệ ngôi làng này.

Nhưng tôi nghĩ… cái chết ấy là sự giải thoát.

Là cái giá mà ông ấy phải trả cho những sai lầm của mình.

"Jiraiya hoảng hốt không hiểu tại sao Naruto lại biết chuyện này, nhưng rồi chỉ khẽ cười, tiếng cười đầy vẻ mệt mỏi và lơ đãng.

Ông ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn về phía ngọn tháp cao nhất của Konoha:

"Nghe này, Naruto… ngươi còn quá trẻ để hiểu hết mọi chuyện.

Hokage không phải là người không bao giờ phạm sai lầm.

Ông già… ông ấy là một con người, và con người luôn mắc lỗi.

"Naruto nói:

"Thế thì tại sao ông không cứu ông ấy?

Ông có thể mà!

"Jiraiya im lặng một lúc lâu, gió thổi qua làm mái tóc trắng của ông phất phơ.

Ông bật cười lơ đãng, quay lưng về phía Naruto:

"Ta không nghĩ như vậy…"

"Ông không nghĩ như vậy?"

– Naruto nhíu mày, bước lên một bước:

Jiraiya khoát tay, bước đi chậm rãi:

"Ông ấy đã chọn con đường của mình, Naruto, ông đã chọn bảo vệ Konoha đến giây phút cuối cùng… ta tôn trọng lựa chọn đó.

"Naruto nhẹ giọng hỏi:

"Ông chỉ không muốn can dự, vì chính ông cũng thấy rằng… Đệ Tam đã phạm quá nhiều sai lầm!

Ông thấy rằng với những năm tháng làm Hokage, công tội đầy đủ, và nếu như ông ấy bị hạ bệ thì là vô cùng nhục nhã, và rằng sự hy sinh, chính là kết cục tốt nhất cho ông ấy, tôi đoán đúng chứ?"

Jiraiya chợt dừng bước, thân hình cao lớn của ông lặng im giữa con đường vắng.

Bóng lưng của ông như nặng trĩu bởi quá khứ, bởi ký ức đã trải qua.

Naruto nhìn thấy vai của Jiraiya khẽ rung lên, và cậu đứng sững lại khi một giọt nước mắt lăn dài trên má của Jiraiya, thấm vào từng sợi tóc bạc.

"Không…"

– Jiraiya đáp lại bằng giọng khàn khàn, cố nén sự xúc động:

"Ta chưa bao giờ nghĩ như vậy… Đệ Tam là người mạnh mẽ nhất mà ta từng biết… nhưng đồng thời cũng là người cô đơn nhất…"Naruto đứng lặng người, cậu cảm giác trái tim mình như bị thắt lại.

Lần đầu tiên, cậu nhìn thấy phía sau nụ cười lơ đãng của Jiraiya, là một nỗi đau chất chứa bao năm.

Nhưng cậu biết rằng, mình… đã đoán đúng.

Jiraiya khẽ lau mắt, quay đầu lại, nụ cười lại nở trên môi như thể chưa từng có gì xảy ra:

"Nhóc con, đừng để suy nghĩ lệch lạc làm ngươi mờ mắt.

Chúng ta không thể phán xét cái chết của một người… đặc biệt là một người đã bảo vệ làng này cả đời."

"Vậy… ông có hối hận không?"

– Naruto hỏi, ánh mắt cậu sáng lên với tia hy vọng mong manh.

Jiraiya quay đi, bàn tay giơ lên vẫy nhẹ, giọng nói thoảng lại theo gió:

"Người đàn ông ấy đã sống đúng với Hỏa Chí… nếu có hối hận… ta hối hận vì đã không đủ sức để thay đổi định mệnh.

"Naruto ánh mắt sáng lên, nhìn theo bóng lưng của Jiraiya khuất dần sau con đường lát đá.

Mặc dù Jiraiya không nói thẳng, nhưng cậu hiểu hàm ý sâu trong

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập