Chương 18: khai cuộc

Trước mắt Kain là 1 bể dinh dưỡng khổng lồ, bên trong là 1 con người chuột thế hệ 3 đang trong trạng thái ngủ đông.

Cơ thể nó cực kì vạm vỡ với những khối cơ gồ lên như 1 tác phẩm nghệ thuật, trên người nó gắn vô số thiết bị và ống dẫn, đặc biệt bắt mắt là 2 ống dung dịch được cố định song song với xương sống của nó.

Ngoài ra trên cơ thể cũng được gắn những tấm giáp kim loại, không phải mang mà là gắn trực tiếp lên da thịt.

Bàn tay trái của nó đã được thay bằng 1 bàn tay cơ khí với những chiếc vuốt bằng kim loại dài tới 40cm, đây là một sinh vật được tạo ra với mục đích duy nhất chính là hủy diệt, cũng là tác phẩm đắc ý nhất của Raptor.

Raptor tự hào ưỡn ngực giới thiệu, mẫu thử số 33217, tên mã Centurion.

Kiệt tác đỉnh cao của sinh học và cơ khí giả kim, sức mạnh của nó đã cực kì tiếp cận rank 1 và nhờ vô số thay đổi trong cơ thể mà dù có dùng cấm dược nó vẫn sẽ không bị phản phệ của thuốc.

Ít ra thì dùng 5 lần liên tục vẫn chưa chết, theo ghi chép của Raptor.

"Với thứ này, bắt giữ thậm chí giết chết những sinh vật rank 1 dễ như trở bàn tay.

Quan trọng nhất là, thứ này chúng ta có khả năng sản xuất hàng loại nhưng không nhanh, cho ta thêm 1 tuần ta sẽ gom đủ 10 con giao cho nhóc."

Raptor vỗ ngực cam đoan"Ngày mai là cháu phải dùng rồi, tốt nhất là ngày mai ông đồng hành, sẽ dễ lấy thông tin hơn."

Kain nói"Tất nhiên rồi, đồng thời ta có 1 thứ khác muốn nhóc xem thử, theo ta.

"Raptor xoay người đi ra ngoài, ông dẫn Kain đi tới ngọn tháp làm việc của ông, bên trong cực kì rộng rãi và sạch sẽ với tông màu chủ đạo của môi trường là màu trắng.

Bất ngờ lớn nhất với Kain là những sinh vật cao tầm một đứa bé 5 6 tuổi đang mặc áo liền quần như 1 công nhân.

lũ người chuột techie.

Chỉ có lác đác 2 3 con nhưng dễ thấy là chúng không khác gì nhân loại chỉ khác là chúng có đầu chuột.

Chúng đang tụ lại quanh một chiếc khiên đã hỏng mà thì thầm to nhỏ gì đấy Kain không hề nghe rõ.

"Theo ta nào, kệ bọn chúng đi, chưa tới lúc ta giới thiệu bọn chúng đâu."

Raptor nói sau đó phì cười"Ông bạn già, ông mới xin vài ngày trước thôi mà sao hôm nay có chúng rồi ?"

Helios hỏi"Chúng chỉ là người chuột thông thường được kích thích phát triển não bộ cường độ cao thôi, hiện tại chả khác nào những đứa trẻ 20 tuổi.

Ta còn rất nhiều việc để làm với chúng."

Raptor thở dài.

"Chúng ta tới rồi."

Raptor đưa tay mở một cánh cổng đến bên trong 1 công xưởng cơ khí khổng lồ

NIKIAD mà Kain thu nhận trước đây giờ đã bị gỡ ra thành hàng trăm ngàn mảnh lơ lửng giữa không trung như đang có những sợi dây vô hình treo chúng ở trên không.

Xa xa có một bệ kim loại hình tròn, bên trên nó là 1 quả trứng màu vàng nhạt, bên ngoài không hề có bất kỳ 1 ma pháp trận hay khe nứt nào, cứ như nó là 1 khối đá hình trứng vừa được làm sạch bề mặt.

"Giáp cơ giới số 1, ta dùng nhiều bộ phận từ mẫu NIKIAD mà nhóc đã tìm được trước đây để cải tạo thành nó.

Khả năng chống chịu các đòn tấn công vật lý và ma pháp rất tốt, chỉ là nhìn không thẩm mỹ cho lắm thôi.

Nhóc muốn vào ngồi thử không ?"

Raptor giới thiệu"Lỡ đến rồi mà không thử thì ngại, làm sao sử dụng ?"

Kain gãi cằm hỏi"Đến gần rồi chạm vào là được."

Raptor hướng dẫn

Kain bước đến bên cạnh quả trứng chạm vào, lớp vỏ bên ngoài của nó lạnh buốt như băng và láng bóng như gương, lạ là nó không hề phản chiếu bóng cậu.

Cỗ máy rung lên như một con thú vừa tỉnh giấc, âm thanh động cơ bên trong bắt đầu hoạt động, lớp vỏ ngoài của nó bắt đầu tách ra lộ ra 6 cái chân nhện bằng kim loại nâng cả quả trứng lên khỏi mặt đất tầm 50 60cm.

Mặt trước của quả trứng mở lên trên lộ ra một chỗ ngồi bên trong.

Xung quanh chỗ ngồi là đủ thứ ống dẫn, dây nối.

"Ngồi vào thôi."

Raptor giục

Kain leo vào trong quả trứng và ngồi xuống ghế, mặt trước của quả trứng hạ xuống, không gian xung quanh Kain dần dần trong suốt sau đó biết mất.

"Thế nào, hệ thống quan sát 360 độ không vật cản, dùng tốt chứ ?"

Giọng Raptor bên ngoài vang lên"Tốt a, làm sao điều khiển nó đi lại ?"

Kain hứng thú hỏi"Đặt 2 tay xuống ghế sau đó suy nghĩ, dùng suy nghĩ của nhóc để điều khiển nó là được."

Raptor hướng dẫ

Kain làm theo, kèm với sự rung lắc , bộ giáp chậm rãi tiến về phía trước 3 bước.

Cậu vui vẻ điều khiển bộ giáp di chuyển tới lui bên trong công xưởng.

Thử nghiệm vui thì vui nhưng bất cập sớm xuất hiện, do không có hệ thống giảm xóc nên sử dụng chưa lâu Kain đã cảm thấy mệt mỏi.

Bên trong cũng không có hệ thống thông khí hoặc làm mát nên trong quá trình sử dụng nhiệt lượng sẽ bị giữ lại bên trong gây hại đến người dùng.

Do là hệ thống đang được thử nghiệm nên nó cũng không có khả năng tự vệ, Kain đề nghị các loại vũ khí nên được trang bị lên trên nó để Raptor có thể nâng cấp sâu.

Sau khi hoàn tất buổi khảo sát, Kain bước ra khỏi cổng không gian, không khí mát lạnh của buổi chiều muộn trong thành Exilon ùa vào mặt.

Ánh nắng vàng cam cuối ngày chiếu qua những mái ngói vỡ vụn, phủ một lớp ánh sáng dịu dàng lên những con phố vẫn còn loang lổ vết cháy và máu khô.

Cậu hít sâu một hơi, mùi khói than lẫn với mùi bánh mì nướng từ những quán tạm ven đường khiến tinh thần thư thái hơn sau buổi “thăm quan” khá… nặng đô với Raptor.

Cậu đi lang thang không mục đích, hai tay đút túi, Skaven và Gribble lặng lẽ theo sau như hai bóng ma.

Đám tộc trưởng người chuột vẫn ở lại tàu phục sinh để “phân phối thế hệ mới”.

Đi qua khu chợ tạm, Kain dừng lại trước một gian hàng bán bánh kẹo làm từ mật ong rừng.

Cậu mua ba que kẹo que dài, vừa đưa một que cho Gribble, một que cho Skaven, thì một giọng nói nhỏ xíu vang lên bên cạnh:

“Anh… anh Kain?

Cậu quay đầu.

Nunida đang đứng đó, mái tóc vàng hoe rối bù vì gió, chiếc váy trắng giờ đã xám xịt bụi đất và có vài vết rách nhỏ ở vạt dưới.

Cô bé ôm chặt một chiếc túi vải cũ kỹ, bên trong lấp ló vài cuốn sách kinh điển giáo lý đã sờn góc.

Đôi mắt xanh to tròn của cô bé nhìn Kain với vẻ vừa ngạc nhiên vừa… vui mừng.

“Nunida?

Kain nhướng mày, mỉm cười nhẹ.

“Sao em lại ra ngoài một mình?

Không có vệ sĩ à?

Cô bé cắn môi, liếc quanh một cái rồi cúi đầu thấp hơn:

“Em… em trốn ra.

Bác Ezekiel đang bận họp với các quý tộc khác, còn mấy người lính thì… họ không để ý em lắm.

Em chỉ muốn đi mua ít bánh mì và… tìm anh.

Kain khựng lại một giây.

Cậu đưa que kẹo que thứ ba cho cô bé.

Nunida ngập ngừng một lúc rồi nhận lấy, hai tay nhỏ xíu nắm chặt que kẹo như sợ nó biến mất.

“Anh… anh có khỏe không ?

Em nghe mọi người nói anh đã đi kiểm tra chỗ vụ nổ rồi.

Có… có nguy hiểm không?

Kain cười khẽ, xoa đầu cô bé một cái nhẹ nhàng:

“Nguy hiểm thì có, nhưng không đến mức anh không về được.

Còn em ?

Sao lại tìm anh?

Nunida im lặng một lúc, mắt nhìn xuống đất.

Giọng cô bé nhỏ đến mức gần như thì thầm:

“Em… em không muốn ở lại đó nữa.

Họ cứ nhìn em bằng ánh mắt lạ lắm.

Như thể… như thể em là thứ gì đó quái dị.

Em sợ…”

Kain trầm mặc, không lẽ vì việc cô bé thân thiết với cậu sao ?"

Anh biết rồi không có gì đâu, anh có một ý này em nghe xem có được không.

Anh sẽ đề nghị Mathew đưa em vào ở trong 1 tu viện trong thành phố, như thế nào."

Kain mỉm cười nói

Nunida ngẩng phắt lên, mắt long lanh nước:

“Nhưng… nhưng em không muốn đi tu.

Em chỉ muốn… muốn được sống bình thường như những đứa trẻ khác.

Em thích đọc sách, thích vẽ, thích… nghe anh kể chuyện về những nơi xa xôi.

Kain cười lớn hơn, cúi xuống ngang tầm mắt cô bé:

“Không ai ép em đi tu cả.

Chỉ là học kinh điển thôi, như một học trò.

Em sẽ sống và học như một đứa trẻ bình thường, tu viện sẽ bảo hộ em.

Còn nếu em không thích thì không sao cả, chúng ta có thể tìm nơi khác.

Em không cần quay lại nơi nghỉ chân của quý tộc.

Cô bé nắm chặt que kẹo, suy nghĩ rất lâu.

Cuối cùng, giọng run run nhưng kiên định:

“Em … em muốn thử vào tu viện trước.

Nhưng anh phải hứa sẽ đến thăm em thường xuyên nhé?

Và… và nếu em không thích, anh phải đưa em đi theo anh được không?

Kain đưa ngón út ra:

“Hứa.

Nunida chạm ngón út vào, cười khúc khích lần đầu tiên sau nhiều ngày.

Nụ cười ấy nhỏ bé, mong manh, nhưng đủ làm cả con phố xám xịt dường như sáng lên một chút.

Lúc này Skaven khẽ kéo vạt áo Kain, giọng hèn mọn:

“Chủ nhân vĩ đại… bề tôi xin phép nói một câu.

Nếu tiểu thư bé nhỏ này cần chỗ ở an toàn, người chuột chúng ta có thể đào một đường hầm bí mật từ tu viện đến chỗ cắm trại của ngài.

Không ai phát hiện được.

Kain liếc Skaven một cái, cười nhếch mép:

“Xem ra ông cũng biết cách suy nghĩ rồi đấy Skaven.

Nunida ngạc nhiên nhìn Skaven đứng thẳng người, rồi lại nhìn Kain.

Cô bé không sợ, chỉ tò mò:

“Anh… anh thật sự là người rất đặc biệt.

Em chưa từng thấy ai có… bạn là người chuột cả.

Kain đứng dậy, vỗ vai cô bé:

“Đi thôi.

Anh sẽ đưa em về tòa thị chính, nói chuyện với Mathew luôn.

Còn về ngày mai… anh có việc quan trọng, nhưng anh sẽ cho người trông chừng em.

Đừng lo.

Kain liếc nhìn Nunida đang liếm que kẹo một cách vui vẻ, lòng cậu thoáng mềm nhũn đi và ấm lại.

Có lẽ… mình cũng như con bé, bị kéo vào mớ bòng bong này một cách ép buộc.

Kain đi song hành với Nunida về phía tòa thị chính, bầu trời cũng dần tối lại.

Hai bên đường bắt đầu xuất hiện những ngọn đèn hắt ánh sáng le lói giúp những kẻ lang thang tìm ra lối về nhà.

Ánh lửa vàng vọt từ những chiếc đèn dầu treo cao lay động theo gió, chiếu lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé, đôi mắt xanh long lanh phản chiếu cả bầu trời đêm đang dần hiện ra.

Skaven và Gribble lặng lẽ theo sau, cách một khoảng vừa đủ để không làm Nunida sợ hãi nhưng vẫn đủ gần để bảo vệ.

Skaven thỉnh thoảng liếc nhìn cô bé với vẻ tò mò pha lẫn kính nể, như thể đang tính toán trong đầu cách đào đường hầm bí mật sao cho “an toàn tuyệt đối cho tiểu thư”.

Khi bốn người bước vào tòa thị chính, không khí bên trong vẫn còn nhộn nhịp dù đã muộn.

Mathew đang ngồi sau bàn giấy chất đầy tài liệu, mắt thâm quầng, bên cạnh là Ezekiel với vẻ mặt mệt mỏi không kém.

Hai người ngẩng phắt lên khi thấy Kain dẫn Nunida vào.

“Mathew, Ezekiel, ” Kain mở lời trước, giọng bình thản nhưng kiên quyết.

“Tôi có việc cần bàn gấp.

Nunida sẽ không quay lại khu nghỉ của quý tộc nữa.

Tôi muốn đề nghị hai người viết thư tiến cử chính thức, đưa cô bé vào tu viện Thánh Quang học kinh điển.

Không phải đi tu, chỉ là được che chở.

Mathew cau mày, liếc nhanh về phía Nunida đang cúi đầu né ánh nhìn.

Ezekiel thì thở dài, giọng trầm thấp:

“Cậu biết rõ đây là chuyện nhạy cảm.

Gia tộc của cô bé … sẽ không vui đâu.

“Gia tộc gì?

Kain nhếch mép, giọng lạnh hơn một chút.

“Chúng đã đẩy một đứa bé vào chỗ chết.

Nếu chúng muốn gây chuyện, tôi sẽ giải quyết.

Còn bây giờ, thành phố đang cần ổn định.

Một đứa trẻ quý tộc nếu bất hạnh bị hại sẽ ảnh hưởng cực kỳ tiêu cực.

Hai người cũng cần dân chúng thấy chính quyền vẫn còn hoạt động chứ?

Mathew trầm ngâm một lúc, rồi gật đầu.

Ông ta lấy ngay một tờ giấy da, bắt đầu viết thư bằng nét bút mạnh mẽ.

“Được.

Ta sẽ viết ngay đêm nay.

Ezekiel, cậu lo phần con dấu và chữ ký của các quý tộc còn lại.

Sáng mai đưa Nunida đến tu viện luôn.

Còn cậu, Kain… cậu định bảo vệ nó đến mức nào?

Kain đưa tay xoa đầu Nunida một cái nhẹ, cô bé ngẩng lên cười e thẹn.

Bằng cả danh dự và tính mạng của ta.

Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt của Nunida

“Anh hứa sẽ đến thăm thường xuyên.

Và nếu có chuyện gì em có thể báo danh anh ra, còn nếu vẫn có kẻ không có trí não thì em cứ bỏ chạy.

Anh sẽ tính sổ với tên đó sau, nhớ kỹ, an toàn của bản thân là trên hết.

"Skaven cúi đầu thật sâu, giọng hèn mọn nhưng đầy tự hào:

“Bề tôi xin cam đoan.

Đường hầm sẽ hoàn thành trước bình minh mai.

Nunida nhìn Skaven lần nữa, lần này không còn tò mò mà là biết ơn.

Cô bé thì thầm:

“Cảm ơn anh… và cả Skaven nữa.

Mathew đặt bút xuống, lấy tay vuốt trán.

Tiểu vương gia, có thể cậu không biết nhưng sau này đừng dùng danh dự và tính mạng của cậu hứa hẹn lung tung được chứ.

Người ta chỉ dùng những thứ đó để hứa hẹn với 1 người trong đời thôi.

Mathew vì ngại các bên khó xử nhưng thực ra ý ông ở đây chính là lời thề trong hôn nhân thì đừng có dùng bậy bạ.

Kain mặt khác, lại hiểu theo 1 nghĩa hoàn toàn khác, chẳng lẽ lời hứa này có hiệu lực khác thường gì sao ?

Dù gì thế giới này có ma pháp, có dị tộc.

ngẫm lại thì cũng không phải là không có khả năng, nhưng cậu khá hợp ý cô bé mà cũng đã thề rồi.

Không sao, vậy thì đời này ta đã hứa hẹn với Nunida.

Cậu thản nhiên đáp

Ezekiel phun ngụm súp bí đỏ trong miệng ra với những lời Kain vừa nói, Mathew thì che mặt không dám nhìn thẳng cậu.

Tốt nhất là chuyện này cậu nên bàn với cha cậu, ông ấy có thể có một số ý kiến.

Mathew nói

Kain nhướng mày, không lẽ cha mình có cách phá giải lời thề ?

Có ý tứ a !

Được rồi, ta sẽ bàn với cha ta chuyện này sau.

Mathew lắc đầu không nói gì thêm chỉ đưa cho Kain một chiếc huy hiệu nhỏ – huy hiệu của thành Exilon – và nói khẽ:

“Dùng cái này nếu cần hỗ trợ từ dân quân.

Còn Nunida… sẽ an toàn.

Kain dẫn Nunida ra ngoài.

Trước cửa tu viện Thánh Quang cách đó không xa, một nữ tu sĩ già đang múc cháo cho nạn dân.

Nunida nắm chặt tay Kain một lúc trước khi buông ra, giọng nhỏ xíu:

“Anh hứa rồi đấy nhé… đến thăm em.

“Anh hứa.

” Kain mỉm cười, cúi xuống ôm nhẹ cô bé một cái.

“Đi thôi nào, chúng ta tìm cho em một chỗ nghỉ ngơi tối nay nào.

"Kain dắt Nunida về phía trụ sở mạo hiểm giả, nơi ánh đèn vàng vọt từ những ô cửa sổ tầng hai hắt ra đường phố như những đốm lửa ấm áp giữa màn đêm se lạnh.

Cánh cửa gỗ nặng nề của trụ sở đẩy ra, tiếng cười nói ầm ĩ và mùi bia nồng nặc ùa ra đón lấy họ.

Bên trong vẫn còn khoảng hai chục mạo hiểm giả ngồi nhậu, nhưng không khí đã dịu lại nhiều so với ban ngày – vài người quấn băng đang thì thầm bàn về nhiệm vụ A-rank, vài người khác thì ngủ gục trên bàn.

Tấm bảng nhiệm vụ khổng lồ vẫn sáng rực dưới ánh phù chú, tờ “Tìm tung tích Kỵ sĩ đoàn Aetheila” vẫn treo ở vị trí nổi bật nhất.

Ngồi sau quầy phục vụ bây giờ là một ông lão râu bạc với cánh tay phải là chi giả tích hợp cơ khí – ngẩng lên, nhướng mày khi thấy Kain dẫn theo một cô bé quý tộc nhỏ nhắn.

"2 nhóc làm gì ở đây vào giờ này ?

Con cái nhà ai đây ?"

Kain đáp"Cháu cần 1 phòng ở vị trí an ninh tốt một chút, chỉ cần 1 đêm là được.

"Ông lão nhìn chằm chằm Kain sau đó nhìn sang Nunida rồi nói"15 đồng bạc, đảm bảo an toàn.

"Có lẽ ông ta đã lờ mờ đoán ra ai sẽ là người dùng căn phòng đêm nay.

Kain lục nửa ngày mới gom đủ 15 đồng bạc, không phải cậu không có tiền mà hoàn toàn ngược lại.

Cậu giữ đồng vàng là chính chứ không giữ đồng bạc hay những đơn vị nhỏ hơn.

Ông lão sau khi đếm đủ tiền thì ném cho cậu 1 chiếc chìa khóa cũ kỹ bằng sắt"Phòng trên lầu 2, nếu cần dùng nước nóng thì 1 đồng bạc/6 thùng nước nóng.

"Phòng đơn giản nhưng sạch sẽ:

hai chiếc giường gỗ chắc chắn, một chiếc bàn nhỏ, lò sưởi than hồng đang cháy tí tách.

Nunida ngồi xuống mép giường, đôi chân ngắn lơ lửng, mắt nhìn quanh với vẻ tò mò xen lẫn mệt mỏi.

“Anh… ở đây cũng được à?

Em tưởng chỉ mạo hiểm giả mới ngủ ở đây thôi.

Kain cười, ngồi xuống ghế đối diện.

“Ở đây an toàn hơn nhiều so với khu quý tộc lúc này.

Không ai dám gây chuyện trong trụ sở mạo hiểm giả đâu.

Mai sáng Mathew và Ezekiel sẽ đưa em đến tu viện Thánh Quang.

Ngủ đi, mai anh còn việc nhưng chiều anh ghé thăm ngay.

Nunida cắn môi, nắm chặt mép chăn:

“Anh hứa rồi mà… không được quên.

Còn chuyện… chuyện anh nói với bác Mathew lúc nãy.

‘Bằng cả danh dự và tính mạng của ta’… em nghe bác ấy bảo đó là lời hứa chỉ dành cho một người trong đời.

Anh… anh có giận em không?

Kain khựng lại một giây, rồi bật cười lớn.

Cậu xoa đầu cô bé rối bù:

"Không giận không giận, giờ thì em ngủ đi.

"Nunida đỏ mặt, nhưng nụ cười lại nở ra.

Cô bé nằm xuống, kéo chăn kín đến cằm, giọng ngái ngủ:

“Anh kể chuyện đi… chuyện về những nơi xa xôi mà anh từng đi.

Như chuyện anh tìm thấy thành phố dưới đáy biển ấy rồi còn những hồn ma nữa.

Kain ngồi bên mép giường, dùng hết sức bình sinh nhớ về những câu chuyện cổ tích cậu từng nghe, giọng chậm rãi.

Nunida lắng nghe, đôi mắt dần khép lại, hơi thở đều đều.

Khi cô bé đã ngủ say, Kain mới đứng dậy, khẽ mở cửa.

Skaven đứng thẳng tắp ngoài hành lang, mắt đỏ hoe sáng lên trong bóng tối.

“Chủ nhân vĩ đại, đường hầm từ tu viện đã bắt đầu đào, chúng ta sẽ hoàn thành trước khi mặt trời lên.

Kain gật đầu, liếc ra cửa sổ nơi bầu trời đêm đầy sao.

Cậu quay lại nhìn Nunida đang ngủ ngon lành, nụ cười nhỏ bé vẫn còn đọng trên môi.

Có lẽ… mình cũng đang bị kéo vào một thứ gì đó lớn hơn cả dự tính.

Nhưng ít ra, con bé này sẽ không còn phải sợ hãi một mình nữa.

Sáng sớm ngày hôm sau, Kain đứng nhìn mặt trời mọc nơi chân trời, bên cạnh cậu lúc này là Raptor, Skaven, Gribble và 13 tộc trưởng người chuột.

Theo yêu cầu của Kain, Raptor chưa tung ra những vũ khí bí mật của mình vội mà tận lực che giấu bản thân.

Vẻ ngoài của Raptor lúc này cũng đã thay đổi nhiều, vẫn là Skeleton mage nhưng sau lưng ông là một thùng máy kết nối với 2 cánh tay máy, tất cả được che giấu bởi bộ áo choàng nên nhìn sơ ông như đang bị gù còn mọc ra 2 cánh tay máy.

Ông nghĩ chuyến này đi có nguy hiểm không ?"

Kain hỏi

Ta đoán là có nhưng không có nguy hiểm nào là chúng ta không giải quyết được.

Raptor vỗ ngực tự hào

Ta đề nghị nên chuẩn bị một ít bom ma pháp, theo phân tích của ta, bom ma pháp vẫn có sức sát thương nhất định đối với thức tỉnh giả rank 1.

Helios góp ý

Ta đã chuẩn bị cho ông 500 quả rồi ông bạn già nhưng ông dự định sử dụng chúng như thế nào ?"

Raptor nói

Cho skeleton ôm bom lao vào tự sát ?

Ta và Kain sử dụng chiến thuật này khá hiệu quả.

Helios nói

Quá đơn giản, đám thức tỉnh giả sẽ không để 1 con skeleton ôm một vật không xác dịnh áp sát mình đâu, ta có ý tưởng khác hay hơn.

Raptor cười thần bí

Kain nhướng mày hỏi

Ông chuẩn bị thêm bất ngờ cho cháu à ?"

Ta đã nhồi bom ma pháp vào bụng của một số con người chuột thông qua giải phẫu, chúng cũng được biến đổi chút đỉnh để không có cảm giác đau, tăng sức chịu đựng và tốc độ.

Ta tin rằng giữa chiến trường toàn người chuột, bọn chúng sẽ không để ý một con người chuột với vẻ ngoài bình thường áp sát lấy mình.

Raptor cười hung ác

Ông nhét bao nhiêu quả vậy ?"

Kain nghiêng đầu hỏi nhỏ

Mỗi con 25 quả.

Raptor nói

Chúng còn có thể di chuyển sao ?"

Kain cau mày hỏi

Chúng tất nhiên là còn có thể di chuyển nhưng sau khi rời bể bio chúng chỉ có thể sống thêm 15 phút nên sử dụng chúng cần một chút.

điều kiện đặc biệt.

Raptor nói

Ví dụ như là .

.."

Kain đưa tay ra hiệu ông nói tiếp.

Tốt nhất là kẻ thù ít di chuyển.

Nếu bọn chúng thả diều giữ khoảng cách thì khả năng bọn người chuột sẽ tự kích nổ trước khi đến gần mục tiêu.

Raptor nhún vai nói

Helios cười ha hả nhưng không trêu chọc Raptor.

Đúng 6 giờ, Kain đứng kế bên airship chờ đợi 3 vị mạo hiểm giả kia tới, Gribble lúc này đang nhai chân của một loại côn trùng khổng lồ nào đó như bữa sáng.

Skaven lúc này đang giáo huấn cho mấy tên tộc trưởng lễ nghi nếu không muốn làm cho Kain bẽ mặt.

3 vị mạo hiểm giả lúc này đi tới, sương mù buổi sớm vẫn còn lơ lửng quanh cổng phía đông .

Silver Fang dẫn đầu, thanh kiếm dài vẫn đeo sau lưng, mái tóc bạc bay nhẹ trong gió lạnh.

Bear Crusher đi bên phải, thân hình to lớn như gấu, da gấu tuyết khoác vai kêu sột soạt theo từng bước chân nặng nề.

Shadow ở phía sau, áo choàng đen trùm kín, chỉ hở ra đôi mắt xanh lạnh lẽo quét qua toàn bộ đội ngũ của Kain một lượt.

Cả ba cùng khựng lại khi nhìn thấy nhóm có vẻ như là người đang đứng chờ bên airship.

Silver Fang nhướng mày, ánh mắt dừng lại lâu nhất trên Raptor – Skeleton mage đang che kín thân hình bằng áo choàng rộng, sau lưng phồng lên một khối lạ lùng.

“Nhóc Kain… lần này nhóc mang cả một đội quân theo thật à?

Còn con skeleton đằng kia…” – cậu liếc Raptor – “…trông dị dạng quá.

Mùi của nó không phải bình thường.

Bear Crusher cười lớn:

“Ha ha ha!

Thằng nhóc này lúc nào cũng có đồ chơi lạ.

Còn con skeleton kia… ta ngửi thấy mùi kim loại và… ma lực cổ quái?

Shadow không nói gì, chỉ khẽ nghiêng đầu, đôi mắt xanh lóe lên một tia cảnh giác khi quét qua 13 tộc trưởng người chuột đứng sau lưng Skaven.

Skaven lúc này đang nghiêm giọng giáo huấn đám tộc trưởng, khiến cả ba mạo hiểm giả càng tò mò hơn.

Kain nhếch môi, giọng thản nhiên nhưng mang theo chút kiêu ngạo:

Đây là cố vấn chiến lược của ta, Raptor.

Còn đây là hầu cận của ta Skaven, lần này chúng ta quay lại đó chỉ để các vị chứng thực lời nói của ta nhưng cũng không loại trừ sẽ có giao tranh nên ta đã mang thêm 1 ít trợ thủ.

Dù vậy thì nếu có thức tỉnh giả ra tay thì các vị sẽ là quân chủ lực, ta không có khả năng đối phó thức tỉnh giả.

Bây giờ thì chúng ta lên airship thôi, đi sớm về sớm.

Đây là Gribble, là thuyền trưởng kèm lái chính airship của ta.

Gribble lúc này nghe tên mình thì gật đầu lia lịa, vẫy vẫy tay mời mọi người lên tàu.

Ba vị mạo hiểm giả nhìn nhau sau đó cất bước lên airship, khi Silver Fang đi ngang Raptor cậu ta nhăn mặt khẽ nói

mùi của vong linh.

Airship cất cánh êm ru.

Bên trong cabin, không khí đột nhiên nặng nề.

Bear Crusher ngồi phịch xuống ghế, khiến cả cabin rung nhẹ.

Silver Fang thì đứng dựa tường, tay nắm chuôi kiếm.

Shadow ngồi góc tối, mắt không rời khỏi Raptor.

Mọi người có ý kiến gì với cố vấn của ta à ?"

Kain hỏi

Nhiều nơi trong vương quốc bùng phát thảm họa, rất nhiều nơi có liên quan tới vong linh.

Hiện tại vong linh đang là một thứ rất dễ rước lấy rắc rối không cần thiết."

Shadow trả lời

Kain trầm ngâm rồi gật đầu cảm tạ Shadow.

Sau một hồi thì airship hạ cánh êm ru bên rìa hố nổ khổng lồ.

Cảnh tượng vẫn y nguyên:

hố sâu hơn 40 mét, đường kính 200 mét, đá và kim loại chảy thành kính đen bóng loáng dưới ánh nắng ban mai.

Không một tiếng chim hay côn trùng, không một linh hồn.

Mùi lưu huỳnh và kim loại cháy khét vẫn vương lại nặng nề.

Bear Crusher nhảy xuống trước, giáp nặng đập mạnh xuống đất:

“Đúng là… địa ngục.

Không thi thể, không máu, không gì cả.

Silver Fang rút kiếm, lưỡi kiếm lóe sáng ma thuật, ánh sáng bạc lạnh lẽo lan tỏa ra xung quanh.

Cậu ta quét mắt một lượt khắp hố sâu, sắc mặt dần trở nên nghiêm trọng.

“…Không sai.

Đây đúng là dấu vết của một đòn hủy diệt diện rộng, nhiệt độ cực cao.

Đây không phải tai nạn, cũng không phải thiên tai.

Đây là phục kích có chủ đích.

Bear Crusher đập mạnh nắm đấm vào lòng bàn tay, tiếng kim loại va chạm vang lên khô khốc:

“Đúng như nhóc Kain nói.

Kỵ sĩ đoàn Aetheila đã bị quét sạch chỉ trong một đòn.

Thằng nào làm chuyện này… gan thật đấy.

Shadow đứng dậy từ mặt đất, giọng khàn khàn dưới lớp mũ trùm:

“Ta xác nhận.

Tàn dư ma lực ở đây cực kỳ cao cấp, vượt xa mức thông thường.

Kẻ gây ra vụ này không chỉ muốn giết người, mà còn muốn xóa sạch mọi dấu vết truy vết.

Thông tin của nhóc… là thật.

Kain khẽ gật đầu, không nói gì thêm.

Ba vị A-rank đã chính thức thừa nhận, như vậy là đủ.

Nhưng ngay khoảnh khắc này, từ phía rừng rậm xung quanh hố đột nhiên vang lên tiếng bước chân và tiếng giáp sắt va chạm.

Hơn 200 tên dwarf xông ra bao vây lấy đoàn người, thủ lĩnh của chúng là một tên dwarf có ánh mắt đỏ như lửa, trên người hắn là một bộ giáp kim loại rất dày bao phủ từ đầu tới chân chỉ lộ ra đôi mắt.

Trên tay hắn là một thanh búa chiến to ngoại cỡ, nhìn thấy Kain thì hắn đã không chờ thêm nữa mà giơ búa xông lên trước tấn công.

Trận chiến sinh tử chính thức khai mạc.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập