Chào mừng bạn đến với Hội Đọc Truyện!

Hội Đọc Truyện là diễn đàn chuyên về truyện, văn, thơ và giải trí. Để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn vui lòng bạn đăng ký thành viên, việc đăng ký hoàn toàn miễn phí và dễ dàng!

Đăng ký!
Chương 1308: 1308: Chương 1307





Được bình an từ chiến trường trở về đúng là được ông trời phù hộ.

Cô nuốt nước bọt trong vô thức.

Xe dừng ở góc rẽ theo đúng sự sắp xếp của Trạm Dực, ở đó có một chiếc xe quân sự khác.

Thẩm Hạ Lan và Dư Khinh Hồng đã bất tỉnh cùng lên xe, được bảo vệ đi đến chỗ của ông cụ Tiêu.

Sau khi vào cửa, ông Tiêu đã bảo Dũng cởi dây trói cho Dư Khinh Hồng rồi nhốt cô ta vào phòng cho khách.

“Sao rồi? Cháu không sao chứ?” Khi thằng nhóc Trạm Dực gọi điện thoại cho ông nói cho ông biết về kế hoạch của cháu, tim ông chưa bao giờ đập nhanh như vậy.

Cháu đúng là con bé thối tha, sao cháu lại lớn gan như vậy? Cháu có biết làm như vậy nguy hiểm thế nào không?”
Ông cụ Tiêu nhìn thấy Thẩm Hạ Lan bình an quay về, hai mắt lập tức đỏ bừng.

Thẩm Hạ Lan ôm lấy ông cụ Tiêu vào nói: “Ông ngoại, xin lỗi ông vì đã khiến ông lo lắng, cũng may là mọi chuyện đều tốt đẹp.”
“Mọi chuyện tốt đẹp sao? Nếu không phải là có Trạm Dực, không biết bây giờ cháu đã thế nào rồi? Về sau nếu cháu còn dám làm vậy, ông chặt gãy chân của cháu.”
Ông cụ Tiêu vừa nói xong, tự nhiên bên ngoài vang lên tiếng súng nổ dày đặc, cả người Thẩm Hạ Lan lập tức cứng đờ.

Đôi mắt của ông cụ Tiêu cũng nheo lại.

“Dũng, cậu đi xem chút đi, xem xảy ra chuyện gì? Hải Thành lâu lắm rồi không nghe thấy tiếng súng.”
“Vâng.”
Dũng vừa rời đi, trái tim của Thẩm Hạ Lan cũng thắt lại.


Dư Dương đúng là chó cùng rứt giậu.

Xem ra Dư Khinh Hồng có một vị trí rất cao trong lòng ông ta.

Dư Khinh Hồng đời này có một người ba luôn bảo vệ mình như vậy cũng coi như là một hạnh phúc.

Tâm trạng của Thẩm Hạ Lan vô cùng nặng nề.

Ông cụ Tiêu bảo người rót cho cô một cốc nước nóng.

Dũng đi nửa tiếng sau mới quay lại.

“Thủ trưởng, cô chủ, Dư Dương dẫn người chặn xe quân sự.

Trên xe là tội phạm quốc tế được người của thủ trưởng Trạm dẫn độ từ nước ngoài về.

Bọn họ dám cướp tù công khai như vậy, hơn nữa trên người còn có vũ khí.

Ông ta giao chiến với người của thủ trưởng Trạm, bị bắn chết tại chỗ rồi.

Chắc là ngày mai tin tức sẽ đưa tin.”
Khi Dũng vừa nói xong, lập tức nghe thấy tiếng hét chói tai của Dư Khinh Hồng.


“Mấy người đang nói cái gì vậy? Ba tôi bị làm sao?”
Cô ta chạy nhanh xuống lầu, định lao ra ngoài nhưng đã bị ngăn lại.

“Thả tôi ra! Thẩm Hạ Lan, cô bảo bọn họ cút đi! Tôi phải giết cô! Tôi phải bắt cô đền mạng cho ba tôi!”
“Hỗn xược!”
Ông cụ Tiêu tức giận, một tách trà bị hất xuống đất, vang lên âm thanh chói tai.

Lúc này Dư Khinh Hồng mới nhận ra trước mặt mình còn ông cụ Tiêu.

Dù sao ông Tiêu cũng đã ở trong quân khu mấy chục năm, khí chất và sự uy nghiêm từ người ông tỏa ra khiến cô ta sợ hãi.

“Ông, ông là ai? Ông hung dữ cái gì?”
“Ông ấy là ông ngoại của chúng ta, là ba của mẹ cô.”
Câu nói của Thẩm Hạ Lan làm Dư Khinh Hồng choáng váng.

Từ trước đến giờ cô ta không biết mình còn có một người ông ngoại.

Cô ta luôn cho rằng Tiêu Ái là cô nhi, dù sao hơn 20 năm qua cũng không thấy Tiêu Ái về nhà mẹ đẻ của mình.

“Cô đừng lừa tôi, tôi…”
“Cãi nhau cái gì? Không có chút quy củ nào cả.

Dũng, đem con bé này xuống để cho nó học quy củ, nếu hôm nay nó không đứng đúng tư thế trong quân đội thì không được ngủ.”
Ông cụ Tiêu nghiêm nghị, cơn giận lôi đình của ông ta khiến Dư Khinh Hồng không dám nói gì “Ông ngoại, cháu muốn gặp ba cháu.”
“Nó phạm pháp như vậy, chết là còn may, còn gặp gì nữa? Về sau cháu chính là con cháu của nhà họ Tiêu của chúng ta.

Nhà họ Tiêu chúng ta nhiều đời trong quân đội, không được để mất mặt.

Cháu ngoan ngoãn ở lại trong nhà cho ông.

Hơn nữa đây là khu nhà quân đội, lính canh bên ngoài đều có súng, nếu cháu không sợ thì cứ ra ngoài thử xem.”.

 
Chương 1309: 1309: Chương 1308





Những gì ông cụ Tiêu nói làm Dư Khinh Hồng ấm ức, hai mắt cô ta lập tức đỏ lên.

“”Ông ngoại, cháu…”
“Dũng, dẫn nó xuống.”
Dư Khinh Hồng chưa kịp nói xong thì đã bị Dũng dẫn đi.

Thấy mọi việc ở đây đã được giải quyết xong, Thẩm Hạ Lan định đứng dậy đi về nhưng trong lòng cô rất nặng nề, không ngờ lại thành ra là kết quả như vậy.

Dư Dương chết cũng đáng, điều khiến cô cảm thấy đè nén là sự mỏng manh của sinh mạng con người.

Tại sao nhiều người không tiếc mạng mình như vậy?
Thẩm Hạ Lan thở dài một hơi, ông cụ Tiêu giữ cô lại nhưng cô cũng từ chối, cô gọi điện thoại cho Lam Thần.

Bây giờ cô muốn về lại nhà họ Diệp, muốn ở nơi có hơi thở quen thuộc của Diệp Ân Tuấn một lát.

Nhưng điện thoại của Lam Thần mãi vẫn không có người nghe.

Lông mày của Thẩm Hạ Lan lập tức cau lại.

Lam Thần đứng canh ở trước cửa ngôi nhà cũ của họ Diệp, chắc không xảy ra chuyện chứ?
“Sao rồi?”
Ông cụ Tiêu nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Thẩm Hạ Lan, không thể không hỏi một câu.


“Không sao, ông ngoại, Dư Khinh Hồng đã giao cho ông rồi, cháu phải mau chóng trở về.”
“Ông bảo Dũng đi cùng cháu.”
“Vâng.”
Lần này, Thẩm Hạ Lan không từ chối.

Hai người vội vàng trở về nhà cũ nhà họ Diệp, trong nhà rất yên tĩnh, Lam Thần không có ở đó, nhưng Thẩm Hạ Lan lại cảm thấy có chút gì đó không đúng.

“Cô chủ, cô đừng xuống xe, tôi xuống xem trước đã.”
Dũng nói xong lập tức xuống xe, nhưng lại bị Thẩm Hạ Lan ngăn lại.

“Đừng xuống, ở đây quá yên tĩnh, yên tĩnh đến mức khiến người khác phải lo lắng.

Dũng, đừng dừng xe lại, lái thẳng về phía trước.”
Sắc mặt của Thẩm Hạ Lan có chút u ám.

Mặc dù Dũng không biết có ý gì, nhưng vẫn nghe lời cài số tăng ga qua cửa nhà cũ nhà họ Diệp với tốc độ rất nhanh.

Ngay khi họ vừa rời khỏi cửa nhà cũ, phía trước đột nhiên xuất hiện vật cản.

“Dũng, lùi lại.”
Trái tim của Thẩm Hạ Lan lập tức nhấc lên.


Xem ra Dư Dương đã chết rồi, còn có những phần tử xấu ở đây đợi cô.

Quả nhiên có người đứng sau Dư Dương.

Lúc Dũng về số lùi, phía sau không biết từ đâu xuất hiện bốn năm chiếc xe jeep, lập tức chặn đường phía sau của bọn họ lại.

“Cô chủ, chúng ta gặp mai phục rồi.”
Lông mày Dũng nhíu chặt lại.

Thẩm Hạ Lan là tâm can bảo bối của ông cụ Tiêu, tuyệt đối không thể để cô xảy ra chuyện.

“Cô chủ, tôi lái xe dẫn dụ bọn chúng, cô hãy chạy vào bên trong.”
Đề nghị của Dũng lập tức bị Thẩm Hạ Lan từ chối.

“Không cần, Lam Thần không có ở đây, chắc chắn là xảy ra chuyện rồi, bây giờ ở bên trong cũng đã bố trí rất nhiều người đợi chúng ta chui vào.

Tôi mà đi vào thì chính là cá trong chậu, đúng với ý nguyện của bọn chúng.”
“Vậy phải làm sao?”
Dũng có chút lo lắng.

Khóe miệng Thẩm Hạ Lan hơi cong lên, nở một nụ cười cay đắng.

“Tôi thật sự không muốn sống một cuộc sống như thế này, nhưng lại bị người khác ép thành như thế này.

Tôi còn phải cứu chồng, vì vậy không có cách nào nữa, liều thôi.

Dũng, trên người cậu có súng không?”.

 
Chương 1310: 1310: Chương 1309





Lời nói của Thẩm Hạ Lan khiến Dũng có chút sững sờ.

Anh ta là cảnh vệ của ông cụ Tiêu, đương nhiên là sẽ mang theo súng, chỉ là Thẩm Hạ Lan hỏi như vậy là có ý gì?”
“Cô chủ, cô….”
“Đưa cho tôi một khẩu, tôi biết cậu có thói quen mang theo hai khẩu súng.”
Dũng do dự một lúc, nhưng vẫn đưa cho Thẩm Hạ Lan một khẩu súng.

Thẩm Hạ Lan trực tiếp nổ súng về phía ngoài.

Tiếng súng giòn giã lập tức làm náo động cả Hải Thành.

Người ở Hải Thành ngày hôm nay đều nơm nớp lo sợ, vụ cướp xe quân sự của Dư Dương vừa kết thúc không lâu, bên phía nhà cũ của nhà họ Diệp lại truyền đến tiếng súng, đương nhiên sẽ thu hút sự chú ý của mọi người.

“Mau đi xem xem là chuyện gì.”
Bên phía cảnh sát lập tức bắt tay vào hành động.

Lúc Hoắc Chấn Đình biết được Dư Dương cướp xe quân đội thì có chút hoài nghi, anh ta có nghe nói công ty của nhà họ Diệp đã cho nhân viên nghỉ việc trước, không quá yên tâm, vội vàng triệu tập một vài người nhanh chóng đi đến nhà cũ của nhà họ Diệp, chỉ là vẫn chưa đến đã nghe thấy tiếng súng vang lên ở nhà cũ nhà họ Diệp.

“Nhanh, mau qua bên đó!”

Người của nhà họ Hoắc nhanh chóng tiến vào.

Tiếng súng này của Thẩm Hạ Lan vang lên có thể nói là làm kinh động tất cả lực lượng.

Người ẩn nấp trong bóng tối hung hăng đập một cái lên vô lăng, hung dữ nói: “Tốc chiến tốc thắng, tiếng súng sẽ khiến tất cả mọi người tiến sát về phía này, đến lúc đó muốn giết chết được Thẩm Hạ Lan sẽ khó như lên trời.

Không giết được Thẩm Hạ Lan, chúng ta trở về anh Phong sẽ không tha cho chúng ta.”
“Nhưng anh Mao, Thẩm Hạ Lan ở trong xe, không biết vị trí cụ thể, chúng ta cũng không làm được gì.”
Khuôn mặt tên thuộc hạ tràn đầy sự khó xử.

Anh Mao hung ác nói: “Tất cả đều bắn về phía chiếc xe quân sự kia, đã gây ra động tĩnh, thì không sợ lớn hơn một chút, thông báo với sát thủ, chỉ cần Thẩm Hạ Lan lộ đầu ra, một phát khiến cô ta toi mạng cho tôi.”
“Vâng.”
Thẩm Hạ Lan biết tiếng súng của mình sẽ đem đến cứu viện cho mình, nhưng bây giờ vẫn phải cần dựa vào chính bản thân mình.

Cô nhìn Dũng, khẽ nói: “Tôi bắn súng đã làm kinh động đến đối phương, rất có khả năng sẽ khiến bọn họ chó cùng rứt giậu.

Dũng, nằm xuống, không có lệnh của tôi không được phép ra ngoài, càng không được phép ngẩng đầu lên.”
“Cô chủ, nhiệm vụ của tôi chính là bảo vệ cô.”
“Nghe lời tôi, ông ngoại tôi đã lớn tuổi rồi, cậu đi theo ông ấy lâu như vậy, mặc dù là chủ tớ nhưng thực ra lại là vào sinh ra tử.


Tôi không thể để ông ngoại tôi ở cái tuổi này rồi còn phải chịu đựng nỗi đau mất đi người anh em của mình, cậu phải an toàn.”
Thẩm Hạ Lan vừa nói xong, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng súng ác liệt.

“Nằm xuống!”
Cô ấn đầu Dũng xuống, còn mình cũng nhanh chóng trốn vào gầm ghế sau.

Tiếng súng tập kích đến giống như những hạt mưa.

Dưới hoàn cảnh này cô muốn rút lui an toàn, cảm giác có chút khó khăn.

Phải làm sao bây giờ?
Đầu óc của Thẩm Hạ Lan có chút hỗn loạn.

Tiếng súng ngày càng dày, những cứu viện kia cũng phải mất một khoảng thời gian nữa mới đến được, cô nhất định phải tự cứu mình.

Thẩm Hạ Lan nhìn Dũng, trong đáy mắt cô lóe lên một tia kiên quyết.

Hạ quyết tâm không thể để Dũng xảy ra chuyện.

Thẩm Hạ Lan biết, chỉ cần mình và Dũng ở cùng với nhau, Dũng sẽ không có cơ hội thoát khỏi nguy hiểm.

Cô cắn môi dưới, trực tiếp đẩy cửa xe ra, lăn trên đất sau đó chạy ra ngoài.

“Cô chủ.”
Dũng vô cùng lo sợ hét lên một tiếng, sau đó phát hiện Thẩm Hạ Lan đã nhảy ra ngoài, vô số viên đạn bắn về phía cô..

 
Chương 1311: 1311: Chương 1310





Tình hình như thế này, Thẩm Hạ Lan bị đánh thành cái sàng cũng có khả năng.

Anh ta vô cùng lo lắng, nhưng lại không thể phân thân.

Thẩm Hạ Lan đã trải nghiệm sâu sắc cái gì gọi là mưa bom bão đạn.

Viên đạn xoẹt qua bên người cô, sau khi lăn trên mặt đất để tránh, vẫn chưa kịp làm gì đã nghe thấy một tiếng động, một cái nồi sắt lớn không biết từ đâu ném qua, không nghiêng lệch chắn cả người cô lại.

Đạn có lực xuyên thủng, nhưng chiếc nồi sắt này sẽ cho Thẩm Hạ Lan thêm thời gian.

Cô vẫn chưa kịp phản ứng, đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc truyền đến.

“Hạ Lan, bên này.”
“Chị dâu?”
Dù thế nào Thẩm Hạ Lan cũng không nghĩ đến lại gặp được Hồ Ngọc Duyên ở đây!
“Mau qua đây.”
Hồ Ngọc Duyên chạy ra túm lấy Thẩm Hạ Lan, kéo cô qua.

Cùng lúc đó, chiếc nồi lớn đã vỡ tan, lỗ đạn ở bên trên gần như đã khiến chiếc nồi lớn thành cái sàng.

Thẩm Hạ Lan nghĩ lại mà thấy sợ.


Hồ Ngọc Diệp đột nhiên cởi áo chống đạn trên người, trực tiếp khoác lên người Thẩm Hạ Lan.

“Mặc vào.”
Thẩm Hạ Lan hơi sững sờ, vội vàng từ chối.

“Không, em không thể lấy.

Chị là chị dâu của em, còn phải kết hôn với Tống Dật Hiên nữa.”
“Nói linh tinh gì thế, hôn lễ chỉ là một hình thức, trên pháp luật chúng ta đã là người một nhà rồi.

Sao chị có thể thấy em gặp nguy hiểm mà trơ mắt không quan tâm chứ? Mau mặc lên.

Mục tiêu của bọn chúng là em, dù sao chị cũng an toàn hơn một chút.”
Hồ Ngọc Diệp không quan tâm đến sự cự tuyệt của Thẩm Hạ Lan, trực tiếp mặc áo chống đạn lên cho cô.

Mắt Thẩm Hạ Lan có chút nóng.

“Chị dâu, em….”
“Lúc này đừng nói nhiều, nhà họ Hồ bọn chị gần chỗ em nhất, đúng lúc chị về nhà lấy đồ, chị nhìn thấy người nhà họ Hoắc đang đến rồi, chỉ cần chúng ta trốn ở đây đợi một lát là sẽ an toàn.”
Hồ Ngọc Diệp nắm chặt lấy tay Thẩm Hạ Lan, sợ cô lại chạy ra nộp mạng.

Lúc nãy, cảnh tượng kia quả thật đã dọa chết cô ta rồi.


Sao Thẩm Hạ Lan có thể tin tưởng lời nói dối là Hồ Ngọc Diệp đúng lúc về nhà lấy đồ chứ?
Hồ Ngọc Diệp biết chuyện của Dư Dương, sợ là đã chuẩn bị cho sự chi viện bất ngờ.

Mắt của Thẩm Hạ Lan có chút nóng.

Hai vợ chồng Tống Dật Hiên này rốt cuộc muốn cô phải nợ họ bao nhiêu đây?
Làm sao cô có thể trả hết đây?
Đúng lúc này, cuối cùng người nhà họ Hoắc cũng đã đến.

“Bắt sống cho tôi, tôi muốn xem xem rốt cuộc là ai dám hại người nhà họ Hoắc tôi.”
Hoắc Chấn Đình nổi giận.

Thẩm Hạ Lan nhìn thấy anh ta, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, nhưng dưới sự khúc xạ của ánh mặt trời, hình như cô nhìn thấy một điểm phản quang.

“Tay bắn tỉa?”
Trái tim Thẩm Hạ Lan thắt chặt lại, lập tức hét lên một tiếng.

“Chú nhỏ, cẩn thận tay bắn tỉa!”
Lời nói này vừa dứt, một viên đạn bay đến và bắn thẳng vào nơi ẩn náu của cô.

“Cẩn thận!”
Hồ Ngọc Diệp lập tức đẩy Thẩm Hạ Lan ra.

Thẩm Hạ Lan sao có thể trơ mắt nhìn Hồ Ngọc Diệp xảy ra chuyện chứ?
Cô ném thứ ở bên tay ra.

“Đoàng” một tiếng, viên đạn bắn vào khẩu súng lục, làm giảm tốc độ va chạm, Thẩm Hạ Lan nhân cơ hội này đá Hồ Ngọc Diệp ra..

 
Chương 1312: 1312: Chương 1311





Viên đạn bay qua đầu họ một cách nguy hiểm.

Hồ Ngọc Diệp bị dọa đến mức cả người đều ngớ ra.

Thẩm Hạ Lan vội vàng chạy đến, ôm Hồ Ngọc Diệp vào lòng.

“Chị dâu, chị không sao chứ?”
“Không, không sao.”
Hồ Ngọc Diệp lắc đầu, cơ thể lại có chút run rẩy.

Lúc nãy cách cái chết gần như vậy, cô ta thật sự đã bị dọa hỏng rồi.

Thẩm Hạ Lan ôm chặt lấy cô ta, trong lòng vô cùng áy náy.

Hoắc Chấn Đình cũng không phải là một người ăn chay, ngay lúc đối thủ nổ súng đã tìm thấy vị trí ẩn nấp của đối phương, trực tiếp bắn chết tay bắn tỉa kia.

Người của cảnh sát cũng đã đến.

Nhất thời, cửa nhà cũ của nhà họ Diệp náo nhiệt một cách khác thường.


Thẩm Hạ Lan để Dũng ở lại để giải quyết chuyện bên này, còn mình đích thân đưa Hồ Ngọc Diệp về nhà họ Hồ.

Ông cụ Hồ không có ở nhà, nói cách khác tất cả mọi chuyện đều là chủ ý của một mình Hồ Ngọc Diệp.

Thẩm Hạ Lan không biết nên nói như thế nào về tâm trạng của mình lúc này.

Ngoại trừ cảm ơn, còn có một chút sợ hãi.

“Chị dâu, sau này không được làm những chuyện nguy hiểm như thế này nữa, có biết không?”
Lời nói của Thẩm Hạ Lan khiến Hồ Ngọc Diệp gật đầu, đột nhiên cảm thấy mình thật kém, vội vàng tùy tiện nói: “Haiz, chị không sao, em đi làm việc của em đi.”
Nói xong cô ta bảo người tiễn Thẩm Hạ Lan ra ngoài.

Thẩm Hạ Lan biết chuyện lúc nãy rất có khả năng sẽ để lại ám ảnh cho Hồ Ngọc Diệp.

Chẳng qua cô ấy không muốn để mình lo lắng mới bảo mình rời đi.

Thẩm Hạ Lan suy nghĩ một lúc, gọi điện thoại cho Tống Dật Hiên.

“Anh, xin lỗi.”
Thẩm Hạ Lan nói xin lỗi trước, ngược lại làm Tống Dật Hiên mơ hồ, không hiểu gì cả.


“Sao vậy?”
Thẩm Hạ Lan nói ra chuyện của Hồ Ngọc Diệp.

Cả người Tống Dật Hiên đều sững sờ.

Anh ta cầm điện thoại rất lâu nhưng lại không thể nói nên lời.

Người phụ nữ gan to bằng trời kia, rốt cuộc có biết mình đang làm gì không?
Nhưng sau khi tức giận, lại nghĩ đến tất cả những điều Hồ Ngọc Diệp làm đều là vì Thẩm Hạ Lan, anh ta đột nhiên có chút cảm động.

Hôm nay nếu như không có Hồ Ngọc Diệp, có lẽ thật sự không nói trước được Thẩm Hạ Lan sẽ như thế nào.

Người phụ nữ ngốc nghếch này!
Trên đời này sao lại có một người phụ nữ ngốc nghếch như vậy chứ?
Rõ ràng biết trong lòng anh ta vẫn còn nhớ đến Thẩm Hạ Lan, rõ ràng giữa hai người bọn họ có thể là mối quan hệ tình địch, người phụ nữ ngốc nghếch này còn vì người tình địch này mà suýt nữa phải hi sinh mạng sống của mình.

Cô ấy muốn để Tống Dật Hiên anh phải sống trong sự áy náy cả đời này có đúng không?
Mắt Tổng Dật Hiên ươn ướt.

Có được người vợ hiền như vậy, nếu như anh ta còn phụ lòng, có lẽ ông trời cũng không thể tha thứ.

Tống Dật Hiên khẽ nói: “Em đi làm việc của em đi, cứ để anh an ủi chị dâu em.”
Từ trong giọng nói của Tống Dật Hiên Thẩm Hạ Lan nghe ra được tình nghĩa của anh với Hồ Ngọc Diệp, không khỏi cảm thấy yên tâm.

Sau khi cúp điện thoại, Thẩm Hạ Lan biết được Tống Dật Hiên và Hồ Ngọc Diệp nhất định sẽ hạnh phúc.

Tống Dật Hiên vốn dĩ không phải là người máu lạnh, Hồ Ngọc Diệp vì anh ta yêu ai yêu cả đường đi mà suýt nữa mất cả mạng sống, Tống Dật Hiên chắc chắn sẽ không đối xử tệ với Hồ Ngọc Diệp..

 
Chương 1313: 1313: Chương 1312





Hơn nữa với nhân cách của Hồ Ngọc Diệp, muốn để cho người khác không yêu cũng rất khó.

Thẩm Hạ Lan liếc nhìn nhà họ Hồ, khóe miệng không khỏi cong lên, nở một nụ cười.

Thật tốt!
Cuối cùng Tống Dật Hiên cũng tìm được một nửa của mình rồi.

Cả người Thẩm Hạ Lan đều cảm thấy thoải mái rời khỏi nhà họ Hồ.

Nhà họ Hoắc bên kia cũng đã kết thúc.

Bên phía cảnh sát đưa rất nhiều người đi, nhưng vẫn bị Hoắc Chấn Đình tự mình giam giữ một nhân chứng sống, sau khi thẩm vấn, đối phương thừa nhận là Vu Phong phái đến.

.

Đam Mỹ Hài
Sau khi Thẩm Hạ Lan nghe được tin tức này có chút trầm mặc.

Chả trách Dư Dương có chỗ dựa nên không sợ hãi như vậy, hóa ra là cấu kết với Vu Phong.

Từ trong miệng của Hoắc Chấn Đình, Thẩm Hạ Lan cũng biết được Vu Linh đã chết rồi, hơn nữa còn chết rất thảm, Phương Nguyên sai người lăng trì bà ta ba ngày ba đêm mớt trút hơi thở.


Chắc chắn Vu Phong sẽ tức đến mức phát điên.

Chỉ là Thẩm Hạ Lan có chút không hiểu, cho dù Vu Linh đã từng cho Vu Phong vinh hoa phú quý, chẳng qua cũng chỉ là hai cô cháu mà thôi, Vu Phong đối với người cô này có chút quá tốt rồi.

Hơn nữa Vu Linh cũng là gieo gió gặt bão, liên quan gì đến cô chứ?
Cho dù Vu Phong muốn báo thù, cũng nên báo thù Phương Nguyên chứ? Sao nhất định phải khiến Thẩm Hạ Lan cô chết không có chỗ chôn thân chứ?
Thẩm Hạ Lan không hiểu được điểm này, tạm thời cũng không nghĩ nữa.

Hải Thành đã định trước tối nay là một đêm mất ngủ, không biết có bao nhiêu người vì chuyện này mà kinh hoàng khiếp sợ, lại có bao nhiêu người vì chuyện này mà mệt mỏi, bôn ba, đêm cũng không thể ngủ.

Hoắc Chấn Đình giữ Thẩm Hạ Lan ở lại nhà họ Hoắc nghỉ ngơi, nhưng Thẩm Hạ Lan lại từ chối.

“Chú nhỏ, cháu phải về xem thế nào, Lam Thần không biết đã xảy ra chuyện gì, người làm trong nhà đã cho tan làm trước đó rồi, má Hoàng đã Nghê Nghê đi đến nhà dì ấy, cháu phải đón Nghê Nghê về.

Nhưng ngược lại cháu có chuyện muốn nhờ chú nhỏ.”
“Cháu nói đi.”
“Dư Khinh Hồng đã đến Hải Thành từ trước, cháu muốn biết Mike thế nào rồi.

Nếu như có thể, hi vọng người của chú có thể cứu Mike trở về.”
Mike là anh em tốt của Diệp Ân Tuấn, Thẩm Hạ Lan thay Diệp Ân Tuấn bảo vệ người anh em này.

Hoắc Chấn Đình khẽ nói: “Mike đã đến Hải Thành rồi.


Cậu ấy không bị thương, chỉ bị Dư Khinh Hồng làm cho hôn mê.

Dư Khinh Hồng và anh ta đến Hải Thành, mua hai vé máy bay, thời gian của hai vé so le nhau, chuyến bay của Mike kia cô ta không làm, mà dùng đồ uống làm cho Mike hôn mê ở phòng chờ, tự mình đi về trước.

Về điều này, cô ta đối xử với Mike vẫn được xem là khá tốt.”
Thẩm Hạ Lan dừng một chút.

Cô không biết mấy ngày này Dư Khinh Hồng ở nước ngoài như thế nào, nhưng nếu như xét từ chuyện này, cô ta đối xử với Mike cũng không phải là hoàn toàn vô tình.

Có lẽ người phụ nữ kia còn cứu được.

Thẩm Hạ Lan gật đầu.

Sau khi cô và Hoắc Chấn Đình tạm biệt nhau, thì lập tức trở về nhà cũ của nhà họ Diệp, lại nhìn thấy Lam Thần đang vội vàng đi ra bên ngoài, đúng lúc chạm trán với cô.

“Đi đâu thế?”
Thẩm Hạ Lan nhìn thấy Lam Thần bình an vô sự, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Lam Thần lại căng thẳng, áy náy muốn chết.

“Xin lỗi mợ chủ, tôi bị trúng kế, cô không sao chứ?”
“Kế gì? Chuyện gì thế? Nói xem nào!”
Giọng nói của Thẩm Hạ Lan vừa dứt, Diệp Nghê Nghê từ bên trong chạy ra.

“Mẹ!”
Cô bé giống như đầu tàu hỏa nhỏ, lao thẳng vào lòng của Thẩm Hạ Lan.

Thẩm Hạ Lan suýt nữa không đón được cô bé..

 
Chương 1314: 1314: Chương 1313





“Tiểu nha đầu, sao con lại ở đây?”
Diệp Nghê Nghê ôm Thẩm Hạ Lan, có chút sợ hãi nói: “Mẹ, bà Hoàng bị thương rồi.”
“Chuyện gì vậy?”
Thẩm Hạ Lan đột nhiên trở nên căng thẳng.

Lam Thần thấp giọng nói: “Tôi nhận được điện thoại của cô Nghê Nghê, nói ở bên ngoài nhà má Hoàng có rất nhiều người cầm theo súng, cô ấy sợ.

Tôi biết nếu như tôi đi qua rất có khả năng khiến mợ chủ gặp nguy hiểm, nhưng an nguy của cô chủ Nghê Nghê tôi cũng không thể không quản.

Tôi nhớ tôi đã sắp xếp người ở bên đó bảo vệ cô chủ Nghê Nghê, nhưng lại không liên lạc được với bất kỳ ai.

Vì vậy tôi để lại những người này, sau đó vội vàng đi qua.

Má Hoàng vì bảo vệ cô chủ Nghê Nghê mà bị thương, tôi đã kêu người đưa bà ấy đến bệnh viện rồi.”
Mặc dù Thẩm Hạ Lan không tận mắt nhìn thấy, nhưng có thể tưởng tượng ra là tình hình gì.

Bên phía cô oanh liệt như vậy, chứ đừng nói đến bên phía má Hoàng, may mà Lam Thần đi qua bên đó.

Cô không khỏi có chút sợ hãi.

Lúc đầu cô nên đưa Nghê Nghê đến nhà họ Hoắc.

“Cảm ơn anh, Lam Thần.”
“Mợ chủ, tôi tự tiện rời khỏi cương vị, nên bị phạt.”
Lam Thần áy náy gần chết rồi.


Thẩm Hạ Lan vỗ vai anh ta nói: “Không liên quan đến anh, anh làm rất đúng, cho dù là lúc nào, nếu như tôi và bọn nhỏ cùng gặp nguy hiểm, anh nhất định phải đảm bảo an toàn cho bọn nhỏ.

Tôi là người lớn, tôi có khả năng tự bảo vệ mình, nhưng bọn nhỏ không có.

Vì vậy, lựa chọn lần này của anh không sai.

Nếu như Nghê Nghê xảy ra chuyện gì, là sự ân hận mà cả đời này tôi không thể bù đắp được.

Dựa vào điểm này, tôi phải cảm ơn anh.”
“Mợ chủ, tôi….”
“Được rồi, điện thoại đâu?”
“Làm rơi trong lúc chiến đấu ác liệt, không tìm thấy.”
Lam Thần rất bực bội.

“Trở về mua cho anh cái khác.”
Thẩm Hạ Lan ôm Diệp Nghê Nghê lên, giọng nói dịu dàng hỏi: “Bị dọa sợ rồi đúng không?”
“Vâng, mẹ, tối nay mẹ ngủ với con có được không?”
Diệp Nghê Nghê ôm chặt lấy Thẩm Hạ Lan, cả người đều run rẩy.

Thẩm Hạ Lan rất khó chịu, ôm Diệp Nghê Nghê đi vào nhà cũ.

Trong nhà lại không có bị vỡ nát, hỏng hóc gì, nhưng Thẩm Hạ Lan lại có chút không muốn nghỉ ngơi ở đây.

Ngộ nhỡ còn con cá lọt lưới thì sao?
Vu Phong, người này thật sự không thể đoán được, nhưng muốn suy nghĩ phải đưa cô vào chỗ chết hình như chưa từng thay đổi.


Thẩm Hạ Lan đột nhiên nhớ đến điều gì đó.

“Lam Thần, mau đi xem bên phía Tử và Triệu Ninh thế nào rồi?”
“Vâng.”
Lam Thần vội vàng làm theo.

Không lâu sau, Lam Thần đã gửi thông tin đến.

“Bên phía Tử không sao, Triệu Ninh đã cai nghiện được rồi.

Cô Tử đã biết chuyện Triệu Ninh bị người ta bỏ thuốc, cũng biết là Vu Linh làm.

Cảm xúc của cô ấy rất kích động, đã khóc đến mức ngất đi mấy lần rồi, là Triệu Ninh vẫn luôn ở bên cạnh.

Bây giờ cảm xúc về cơ bản cũng xem như đã ổn định lại.

Người của Vu Phong không đến làm phiền mấy người cô Tử nữa.”
Nghe Lam Thần nói như vậy, lúc này Thẩm Hạ Lan mới thở phào nhẹ nhõm.

“Tăng thêm người đi bảo vệ bọn họ.

Mặc dù Vu Phong có thể không làm hại bọn họ, nhưng cẩn thận là trên hết.”
“Vâng.”
Bận rộn một buổi tối, Thẩm Hạ Lan vừa mệt vừa kiệt sức.

Mặc dù vết thương ở lưng của cô đã đóng vảy, nhưng vẫn chưa khỏi hoàn toàn, hôm nay lăn qua lăn lại như vậy, càng cảm thấy vô cùng đau đớn, nhưng Diệp Nghê Nghê đã bị dọa sợ, ôm chặt lấy cô không buông tay.”
Thẩm Hạ Lan chỉ có thể đưa Diệp Nghê Nghê đến nhà họ Hoắc.

Hoắc Chấn Phong thấy Thẩm Hạ Lan đi rồi nhưng lại quay lại, còn dẫn theo Diệp Nghê Nghê, không khỏi có chút kinh ngạc và vui mừng.

“Muốn về ở?”
“Vâng, vẫn là trở về sẽ yên tâm hơn một chút.”.

 
Chương 1315: 1315: Chương 1314





Thẩm Hạ Lan đi vào phòng của mình, dẫn Diệp Nghê Nghê vào nhà vệ sinh.

Hai mẹ con tắm rửa qua loa, lúc này Thẩm Hạ Lan mới bế Diệp Nghê Nghê đi ra ngoài.

Diệp Nghê Nghê rất buồn ngủ, nhưng lại không dám ngủ, cuối cùng dưới sự vỗ về của Thẩm Hạ Lan mới từ từ chìm vào giấc ngủ.

Thẩm Hạ Lan đắp chăn cho cô bé, lúc này mới nhẹ chân nhẹ tay đi ra ngoài.

“Chú nhỏ.”
“Thật sự muốn đi Nam Phi?”
Hoắc Chấn Đình thật sự lo lắng.

Đứa cháu gái này bây giờ ngày càng giống anh cả.

Anh ta từ camera nhìn thấy dáng vẻ gặp nguy hiểm cũng không sợ ở trước cửa nhà cũ của Thẩm Hạ Lan, dường như nhìn thấy hình bóng của Hoắc Chấn Phong.


Nếu như anh cả vẫn còn sống, có lẽ rất vui mừng.

Mắt của Hoắc Chấn Đình có chút nóng.

Thẩm Hạ Lan biết Hoắc Chấn Đình lo lắng cho mình, nhưng cô lại lo lắng cho tình hình của Diệp Ân Tuấn hơn.

Bên phía Vân Nam sách cổ cũng không có tin tức gì, cô nhất định phải xác định được Diệp Ân Tuấn không xảy ra chuyện gì trước khi Trương Vũ và Tống Đình đưa sách cổ về.

Hơn nữa bên kia còn có hai đứa con trai của cô.

“Chú nhỏ, cháu biết, thứ mà cả đời này cháu theo đuổi chính là Diệp Ân Tuấn.”
“Thằng nhóc kia thật may mắn.”
Hoắc Chấn Đình quái gở nói.

Thẩm Hạ Lan cười, nắm lấy tay Hoắc Chấn Đình nói: “Chú nhỏ, lần này cháu đi, Nghê Nghê phải nhờ chú rồi.”.

đam mỹ hài
“Yên tâm đi, cháu với thằng nhóc kia nhất định phải trở về an toàn có biết không? Nếu không, nhà họ Hoắc cho dù có phải liều tất cả cũng phải hủy diệt cái băng đảng khốn nạn Phi Châu kia.”
Lời nói của Hoắc Chấn Đình kiến Thẩm Hạ Lan rất cảm động.

“Cháu biết rồi, ngoài ra cháu còn chuyện muốn nhờ chú nhỏ.”
“Nói đi, người một nhà nói cái gì mà nhờ với không nhờ.”
Hoắc Chấn Phong rất là thương tâm.

Bây giờ Thẩm Hạ Lan rất chăm chỉ chạy về bên ông cụ Tiêu, không phải là quên mất mình là con gái nhà họ Hoắc rồi đấy chứ?
Đương nhiên Thẩm Hạ Lan không biết Hoắc Chấn Đình đang nghĩ gì, cô khẽ nói: “Vu Phong là một con chó điên, bây giờ cấu kết với Dư Dương muốn mạng của cháu.


Cháu nghĩ rồi, từ đầu đến cuối hình như cháu chưa từng đắc tội với anh ta, nhiều nhất chỉ là trên chuyện của Vu Linh cháu và anh ta có chút ân oán, nhưng đó cũng là do Vu Linh tự chuốc lấy, nếu nói đến báo thù, Phương Nguyên hành hạ Vu Linh ba ngày mới chết, Vu Phong rất muốn dồn cháu vào chỗ chết như vậy, cháu cảm thấy rất bực bội, nhưng đã đối xử với cháu như vậy, so sánh với phía Phương Nguyên càng không dễ sống.

Cháu nghe Ân Tuấn nói, Phương Nguyên ở trong nước chỉ có một chút thế lực bảo vệ, bây giờ lộ ra rồi, Vu Phong và Tam Điện Hạ trộn lẫn tất cả, chắc chắn sẽ bất lợi cho Phương Nguyên.

Chú nhỏ, không phải hành vi phạm tội của Vu Phong đã giao cho bên trên rồi sao? Tại sao vẫn để mặc anh ta tiêu diêu ở ngoài vòng pháp luật?”
Đối mặt với sự nghi hoặc của Thẩm Hạ Lan, Hoắc Chấn Đình thở dài một tiếng nói: “Bởi vì bây giờ Vu Phong đang ở nước T, nhận sự bảo vệ của Tam Điện Hạ, vì vậy cho dù chứng cứ phạm tội của anh ta vô cùng xác thực, chúng ta cũng không có cách nào đi đến nước T để bắt người.

Trừ khi anh ta về nước.

Nếu không liên quan đến giao nhận quốc tế.

Tình hình ở nước T rất phức tạp, nhưng ở trên quốc tế lại đóng vai trò quyết định, Liên hợp quốc cũng phải nể mặt bọn họ, vì vậy chuyện này rất khó thực hiện.”
Biết được những điều này, lông mày Thẩm Hạ Lan hơi nhíu lại.

“Không thể dụ Vu Phong về nước sao?”
“Anh ta không phải là tên ngốc, có một chiếc ô bảo vệ như vậy, anh ta sẽ không về nước tự mình sa vào lưới đâu.

Cháu muốn chú làm gì?”

Thẩm Hạ Lan ngưng một lúc, sau đó lắc đầu: “Bỏ đi.”
Vốn dĩ cô định nhờ Hoắc Chấn Đình giúp đỡ Phương Nguyên, cho dù nói như thế nào, người kia cũng có thể là con trai dì cả của mình, nhưng bây giờ nghe Hoắc Chấn Đình nói như vậy, nhà họ nhúng tay vào rất có khả năng dẫn đến tranh chấp quốc tế.

Cô chỉ có thể cầu nguyện cho Phương Nguyên, cát nhân tự có thiên tướng.

Thẩm Hạ Lan và Hoắc Chấn Đình nói một vài chuyện khác, lúc này mới trở về ngủ với Diệp Nghê Nghê.

Một đêm ngon giấc.

Thẩm Hạ Lan thức dậy vào sáng sớm, Diệp Nghê Nghe vẫn còn đang ngủ.

Cô khẽ sờ khuôn mặt nhỏ bé, non nớt của Diệp Nghê Nghê, nhớ đến Diệp Tranh và Diệp Minh Triết ở bên ngoài, không khỏi có chút lo lắng.

Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa..

 
Chương 1316: 1316: Chương 1315





Thẩm Hạ Lan hơi sững sờ, vội vàng đứng dậy mở cửa.

“Chú nhỏ?”
Cô có chút ngạc nhiên, Hoắc Chấn Đình lại dậy sớm như vậy.

“Nghê Nghê vẫn chưa tỉnh à?”
“Chưa ạ.”
“Đến phòng làm việc của chú một chuyến.”
Hoắc Chấn Đình nói xong thì rời đi trước.

Sau khi Thẩm Hạ Lan đắp chăn cho Diệp Nghê Nghê, nhẹ chân nhẹ tay đi đến phòng làm việc của Hoắc Chấn Đình.

Hoắc Chấn Đình nhìn vào máy tính ở trước mặt, không phát hiện ra Thẩm Hạ Lan đã đến.

“Chú nhỏ?”
Thẩm Hạ Lan gọi một tiếng.

Hoắc Chấn Đình lập tức hoàn hồn lại.

“Cháu đến rồi? Ngồi đi.”
Hoắc Chấn Đình xoay máy tính lại cho Thẩm Hạ Lan xem.


Nhìn thấy bức ảnh người phụ nữ xuất hiện trên máy tính, Thẩm Hạ Lan không khỏi sững sờ.

“Ai đây ạ?”
“Cung Tuyết Dương.”
Cái tên này khiến Thẩm Hạ Lan cảm thấy có chút quen tai, nhưng lại không nhớ ra được đã nghe ở đâu.

“Có liên quan đến cháu?”
“Không liên quan đến cháu, nhưng có liên quan đến Hạ Tử Thu.”
Hoắc Chấn Đình thở dài nói: “Cháu biết Hạ Tử Thu đúng không?”
Mặc dù là câu hỏi, nhưng giọng điệu kia chính xác là khẳng định.

Thẩm Hạ Lan cũng không thể giấu diếm chuyện gì ở trước mặt Hoắc Chấn Đình, chỉ có thể gật đầu.

“Biết, đã từng nghe Ân Tuấn nói đến.”
“Cung Tuyết Dương là vợ chưa cưới của Hạ Tử Thu.”
Giọng điệu của Hoắc Chấn Đình có chút nặng nề.

Thẩm Hạ Lan đột nhiên nhớ ra.

Hạ Tử Thu chính là vì Cung Tuyết Dương mới biến thành dáng vẻ như bây giờ.


“Chú cho cháu xem cái này có ý gì?”
Thẩm Hạ Lan có chút khó hiểu hỏi.

Hoắc Chấn Đình nhìn Thẩm Hạ Lan rất lâu, lâu đến mức Thẩm Hạ Lan cho rằng anh ta sẽ không nói, Hoắc Chấn Đình mới khẽ nói: “Cung Tuyết Dương vẫn còn sống.”
“Cái gì?”
Thẩm Hạ Lan cảm thấy quả thật quá vô lý rồi.

Năm đó Cung Tuyết Dương không phải chết thảm như vậy sao?
Sao có thể vẫn còn sống chứ?
Nếu như vẫn còn sống, tại sao bao nhiêu năm nay không quay về tìm Hạ Tử Thu?
Nếu như cô ta vẫn còn sống, tất cả những việc mà Hạ Tử Thu làm được xem là gì?
Thẩm Hạ Lan đột nhiên không biết phải diễn tả tâm trạng của mình lúc này như thế nào.

Lông mày của Hoắc Chấn Đình níu chặt lại.

“Năm đó cái chết của Cung Tuyết Dương chính là một sự đả kích lớn với Hạ Tử Thu, cậu ta vì báo thù cho Cung Tuyết Dương mới rời khỏi quân khu, trở thành lão đại của Kình Thiên Minh hiện nay.

Bây giờ Cung Tuyết Dương lại xuất hiện, cảm giác của bên phía quân đội và chú chính là chuyện này không đơn giản.

Nếu như cháu có thể liên lạc được với Hạ Tử Thu, nhất định đừng để cậu ta kích động.”
Thẩm Hạ Lan đột nhiên nhớ đến việc mất tích của Hạ Tử Thu.

Trái tim cô đột nhiên bị nhấc lên.

“Hạ Tử Thu mất tích rồi.”
“Cháu nói cái gì?”.

 
Chương 1317: 1317: Chương 1316





Hoắc Chấn Đình đột nhiên trở nên lo lắng.

“Sao lại mất tích?”
Thẩm Hạ Lan nói cho Hoắc Chấn Đình biết chuyện lấy sách cổ.

Tâm trạng của Hoắc Chấn Đình có chút lo lắng.

“Chú nhỏ, sao chú lại quan tâm đến Hạ Tử Thu như vậy?”
Thẩm Hạ Lan có chút nghi hoặc.

Hoắc Chấn Đình thở dài nói: “Cậu ấy chính là lính của chú! Mấy năm trước chú không thể ngăn cản cậu ấy báo thù, khiến cậu ấy cả đời này đều đi sai đường, lần này chú nghi ngờ Cung Tuyết Dương này có vấn đề.

Nhưng lại sợ Hạ Tử Thu trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã tường.

Cháu phải biết là tình cảm của cậu ấy với Cung Tuyết Dương gần như có thể phá hủy cậu ấy.

Nhưng không ngờ chú vẫn chậm một bước.”
Thẩm Hạ Lan không nghĩ ra được Hạ Tử Thu và Hoắc Chấn Đình còn có tầng quan hệ như vậy, không khỏi sững sờ.

“Trước khi Ân Tuấn đi Nam Phi đã bảo Tống Đình đi qua bảo vệ Hạ Tử Thu, nhưng người lại bị mất tích.

Cháu tin, Tống Đình sẽ tìm được Hạ Tử Thu.


Hơn nữa trong tay anh ta còn có sách cổ mà cháu cần, anh ta quan tâm đến Ân Tuấn như vậy, sẽ trở lại.”
“Hi vọng cậu ấy vẫn tốt.”
Đồng tử của Hoắc Chấn Đình không khỏi chìm xuống mấy phần.

Lúc Thẩm Hạ Lan đi ra khỏi phòng làm việc của Hoắc Chấn Đình, trong lòng rất phức tạp.

Trong cuộc đời này, trọng tình cảm là một đức tính tốt, nhưng quá trọng tình cảm lẽ nào thật sự có thể phá hủy một người sao?
Nhìn từ chuyện của Hạ Tử Thu, Thẩm Hạ Lan không khỏi có chút sợ hãi.

Nếu như mình xảy ra chuyện gì, Diệp Ân Tuấn có phải cũng sẽ điên cuồng như vậy?
Thẩm Hạ Lan quả thật không dám nghĩ đến.

Cô trở lại phòng xem Diệp Nghê Nghê đã dậy chưa, không khỏi mỉm cuời.

“Con mèo lười, dậy rồi?”
“Mẹ, mẹ đi đâu vậy?”
Diệp Nghê Nghê nhìn thấy Thẩm Hạ Lan, đôi mắt to lấp lánh.

Thẩm Hạ Lan ngồi xổm xuống, ôm con gái vào lòng, dịu dàng nói: “Mẹ phải đi Nam Phi.

Ba, anh trai con đều ở bên đó, mẹ không yên tâm, muốn qua xem thế nào.

Hôm nay con bắt đầu ở lại chỗ ông trẻ có được không?”

“Con bắt buộc phải chấp nhận sự sắp xếp này sao?”
Diệp Nghê Nghê ngây thơ hỏi.

“Tốt nhất là vậy, bởi vì chỉ khi con ở với ông trẻ, mẹ mới yên tâm, mới có thể toàn tâm toàn ý cùng với mấy người của ba con cùng trở lại.”
“Được rồi, vậy con miễn cưỡng chấp nhận vậy.

Mẹ, mẹ phải chú ý an toàn.”
Diệp Nghê Nghê nói xong nhảy khỏi đùi của Thẩm Hạ Lan.

Thẩm Hạ Lan có chút sững sờ, cười nói: “Mẹ còn cho là con sẽ nói muốn đi cùng mẹ chứ.”
“Con không đi đến Nam Phi đâu, bên đó không có đồ ăn ngon, con đi qua đó sẽ bị đói chết.

Con vẫn lựa chọn ở nhà ngoan ngoãn đợi mọi người quay về.”
Câu nói này của Diệp Nghê Nghê khiến Thẩm Hạ Lan có chút dở khóc dở cười.

Nha đầu này thật sự là một kẻ ham ăn danh xứng với thực.

Cô lại nói với Diệp Nghê Nghê một vài vấn đề, sau đó mới thu dọn đồ rời khỏi nhà họ Hoắc.

Lam Thần đã đợi ở bên ngoài.

Lúc Thẩm Hạ Lan lên xe không ngờ lại nhìn thấy Khương Hiểu.

“Sao cô lại ở đây? Không phải tôi bảo cô chăm sóc ông ngoại tôi sao?”
“Mợ chủ, ông cụ Tiêu bảo tôi đến nói với cô, bên phía Dư Khinh Hồng ông ấy tự có quyết định, bảo cô không cần phân tâm.

Ngoài ra còn nói đi đến Nam Phi mọi chuyện đừng phô trương thanh thế, có thể lùi một bước thì lùi một bước, không có gì quan trọng hơn việc sống sót trở về.”
Khương Hiểu nói cho Thẩm Hạ Lan biết những lời mà ông cụ Tiêu đã nói.

Thẩm Hạ Lan lập tức hiểu ra..

 
Chương 1318: 1318: Chương 1317





Đây là ông cụ Tiêu sợ Dư Khinh Hồng biết được hành tung của mình, nên đặc biệt bảo Khương Hiểu chạy đến đây một chuyến.

Cũng thật sự làm khó ông cụ rồi.

“Được rồi, tôi biết rồi, trở về đi, thay tôi chăm sóc tốt cho ông ngoại tôi.”
“Biết rồi, mợ chủ, cô phải cẩn thận một chút.”
Khương Hiểu nói xong thì lập tức xuống xe.

Thẩm Hạ Lan nhìn bóng lưng của cô ta, nói với Lam Thần: “Không có lời gì muốn nói với cô ấy sao? Lần này đi Nam Phi có thể sẽ gặp nguy hiểm, chưa biết chừng còn gặp chuyện ngoài ý gì đó, nếu như anh không nói với cô ấy, có lẽ thật sự sẽ không còn cơ hội nữa.”
Lam Thần liếc nhìn Khương Hiểu rời đi từ gương chiếu hậu, thờ ơ nói: “Cô ấy xứng đáng có một người đàn ông tốt hơn bảo vệ.

Gả cho một người bình thường, cuộc sống ổn định, an toàn, sau này sinh con, nuôi nấng nó trưởng thành, đây mới là cuộc sống của cô ấy.”
“Anh không phải là Khương Hiểu, sao anh biết được Khương Hiểu sẽ có suy nghĩ giống như anh?”
Thẩm Hạ Lan cảm thấy Lam Thần cũng không phải là hoàn toàn không có tình cảm với Khương Hiểu, chỉ là người đàn ông này sao lại cứng nhắc như vậy chứ?
Lam Thần lại bất động thanh sắc, khẽ nói: “Hãy quản tốt chuyện của mình trước đi đã.”
“Anh làm phản rồi đúng không, dám nói chuyện với tôi như vậy?”
Thẩm Hạ Lan lẩm bẩm một tiếng, nhìn thứ mang theo bên người, khẽ hỏi: “Người của Vu Phong đã xử lý sạch sẽ rồi?”
“Không thể nói là đều xử lý sạch sẽ, chỉ có thể nói chuyện lần này bọn chúng đã thất bại, trước mắt sẽ không dám có động tĩnh gì.


Bên phía Tử cũng rất yên ổn.

Bên này có Phi, sẽ không có vấn đề gì”
“Chỉ mong như vậy.”
Thẩm Hạ Lan duỗi eo, sau đó dựa vào lưng ghế.

“Chúng ta đi thẳng đến sân bay sao?”
“Vâng, Hoắc tổng đã chuẩn bị máy bay tư nhân, đỗ ở sân bay rồi.”
Nghe thấy Lam Thần nói như vậy, Thẩm Hạ Lan đột nhiên khựng lại.

“Chú nhỏ của tôi đã chuẩn bị máy bay tư nhân? Sao tôi lại không biết?”
“Tôi làm sao mà biết được.”
Lam Thần khởi động xe.

Thẩm Hạ Lan phát hiện, cái tên Lam Thần này lần này trở lại đã biết tranh luận rồi.

Ừm?
Là công lao của ai?

Khương Hiểu?
Lam Thần như thế này rất tốt, ít nhất không giống ao tù nước đọng nữa.

Chiếc xe rất nhanh đã đi đến sân bay.

Thẩm Hạ Lan và Lam Thần từ lối đi đặc biệt đi thẳng vào bên trong, ngồi máy bay tư nhân đi đến Nam Phi.

Trên đường đi, Thẩm Hạ Lan ngủ cũng không phải là rất ngon.

Lúc dừng chân ở Nam Phi, Thẩm Hạ Lan nhìn thấy thuốc súng ở trước mặt, không khỏi cau mày.

“Sao lại loạn như thế?”
“Cũng đoán được, biến động ở bên này rất kịch liệt, nghe nói những phần tử bạo loạn kia gặp người là giết, vì vậy chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây, trước tiên hãy tìm nơi nghỉ ngơi đã rồi nói.”
Lam Thần lấy hành lý của Thẩm Hạ Lan xuống khỏi máy bay.

Thẩm Hạ Lan gọi điện thoại cho Diệp Ân Tuấn, nhưng tín hiệu bị gián đoạn, làm cô tức đến mức suýt nữa muốn đập điện thoại.

Nơi quái quỷ gì thế này?
Tín hiệu cũng bị gián đoạn!
Lam Thần nhìn thấy bộ dạng của Thẩm Hạ Lan, không thể không nói: “Nếu như phần tử khủng bố muốn khống chế chính quyền, chắc chắn sẽ cắt đứt liên lạc với bên ngoài, tránh bọn họ cầu cứu.

Tôi đoán có lẽ bọn chúng dùng máy bộ đàm và điện tín không dây.”
“Vậy chúng ta phải làm thế nào để tìm được mấy người Diệp Ân Tuấn?”
Thẩm Hạ Lan cảm thấy có chút bực bội..

 
Chương 1319: 1319: Chương 1318





Cô cũng đoán tình hình ở bên này sẽ rất kinh khủng, nhưng không ngờ lại kinh khủng đến như vậy.

Lam Thần nhún vai, không nói gì nữa, nhưng lại nhanh chóng kéo tay Thẩm Hạ Lan đi vào trấn D.

Thẩm Hạ Lan thử gọi điện thoại cho Diệp Ân Tuấn hết lần này đến lần khác, nhưng tín hiệu đều phát ra.

Hai người vẫn chưa đến khách sạn ở gần đó, phía trước đã vang lên tiếng súng.

Thẩm Hạ Lan hơi sững sờ.

“Chết tiệt, chúng ta cũng quá may mắn đi? Vừa đến đây đã gặp được khủng bố tập kích?”
“Cầm lấy.”
Lam Thần lấy ra một khẩu súng từ trong túi đưa cho Thẩm Hạ Lan.

Thẩm Hạ Lan khẽ cau mày.

“Anh lấy đâu ra súng?”
“Khương Hiểu đưa cho, nói là ông cụ Tiêu kêu chuẩn bị để phòng thân.”
Lời nói của Lam Thần khiến Thẩm Hạ Lan có chút ghen tỵ.


“Đúng là người yêu mà, không thấy Khương Hiểu đưa súng cho tôi.”
Khóe miệng Lam Thần giật giật.

Đưa cho anh ta với đưa cho cô có khác biệt gì sao?
Dù sao cũng là hai người mỗi người một khẩu súng.

Nhưng anh ta không quen nói những lời này, chỉ nói với Thẩm Hạ Lan: “Đừng tách tôi ra.

Chúng ta cần phải tìm một nơi để trốn trước.”
“Phía trước có một nhà thờ.”
Đôi mắt sắc bén của Thẩm Hạ Lan nhìn nhà thờ ở phía trước.

Bình thường dưới tình huống này, đám người nổi loạn sẽ không vào nhà thờ để giết người.

Lam Thần kéo Thẩm Hạ Lan nhanh chóng chạy về phía nhà thờ.

Tiếng súng ở phía trước ngày càng dày đặc.

Thẩm Hạ Lan cảm thấy lỗ tai ù ù.

Bạo động như thế này cũng không biết lúc nào có thể tìm thấy được đám người Diệp Ân Tuấn, bây giờ cô chỉ có thể đi một bước tính một bước thôi.


Sau khi hai người chạy vào nhà thờ, nhìn thấy một số người dân bị thương trốn ở bên trong, nữ tu sĩ đang băng bó cho bọn họ.

Nhưng người bị thương quá nhiều, hai nữ tu sĩ không thể làm hết được.

Sau khi Thẩm Hạ Lan nhìn thấy, lập tức nói với Lam Thần: “Đưa hộp thuốc cho tôi.”
“Mợ chủ, chúng ta đến đây là để tìm Diệp tổng, cô đừng quan tâm đến bọn họ.”
Lam Thần không phải là một người máu lạnh, nhưng hoàn cảnh bây giờ, dưới tình thế như thế này, anh ta nhất định phải bảo vệ an toàn cho Thẩm Hạ Lan.

Thẩm Hạ Lan lại kiên quyết nói: “Muốn tìm được Ân Tuấn thì cần phải có thời gian, bây giờ nếu như bọn họ không được băng bó sẽ mất máu mà chết.

Tôi không nhìn thấy thì thôi đi, đã gặp được, thì nên giúp một chút, dù sao cũng là một sinh mệnh đang sống.”
Nói xong, Thẩm Hạ Lan lập tức lấy hộp thuốc từ trong tay của Lam Thần, đi về phía những người bị thương kia.

“Mợ chủ!”
Lam Thần vẫn muốn ngăn cản, nhưng Thẩm Hạ Lan quyết tâm như vậy, sớm đã ngồi xổm xuống bắt đầu chữa trị cho những người bị thương.

“Tôi đã từng học qua hộ lý về băng bó, vết thương của bạn cần phải được cầm máu, tôi giúp bạn.”
Thẩm Hạ Lan dùng tiếng anh lưu loát để nói chuyện.

Nữ tu sĩ nhìn thấy hành động của Thẩm Hạ Lan, vội vàng nói cảm ơn.

“Cảm ơn, nhưng vẫn mong hai người nhanh chóng rời khỏi đây, những người kia lát nữa sẽ quay lại.”
Lời nói của nữ tu sĩ khiến Thẩm Hạ Lan sững sờ.

“Quay lại là ý gì? Ở đây lẽ nào là căn cứ của những phần tử bạo động kia?”
“Không đến mức là căn cứ, chỉ là những người ở đây là bọn họ bắt lại, bảo chúng ta ở đây chữa trị.”.

 
Chương 1320: 1320: Chương 1319





Nữ tu sĩ vừa nói vừa băng bó cho người bị thương.

Thẩm Hạ Lan có chút không hiểu.

“Đợi đã, những người này đã bị bắt đến, tại sao lại không có ai trông giữ?”
“Bởi vì cả thị trấn này đều đã bị bọn chúng không chế, cho dù bọn họ chạy ra ngoài cũng sẽ bị bắn chết, vì vậy không cần phải trông giữ.

Tôi thấy hai người là từ bên ngoài đến đúng không? Mau nhân lúc bọn họ chưa quay lại, nhanh chóng từ đâu thì trở về đó đi.

Ở đây đã thất thủ rồi.”
Lời nói của nữ tu sĩ khiến sắc mặt của Thẩm Hạ Lan và Lam Thần lập tức trở nên nặng nề.

Chả trách tín hiệu bị cắt đứt, hóa ra ở đây đã hoàn toàn thất thủ.

Ở đây rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Trong lòng Thẩm Hạ Lan không rõ, nhưng lại biết ở đây chắc chắc sẽ không có mấy người Diệp Ân Tuấn và Diệp Minh Triết.

Nhưng sẽ có Diệp Tranh chứ?
Thẩm Hạ Lan không dám chắc chắn.

“Nữ tu sĩ, tôi muốn hỏi một chút, căn cứ dành cho những người bị thương như thế này còn có mấy chỗ? Mọi người có nhìn thấy một đứa bé khoảng 4 – 5 tuổi không, mang theo hộp thuốc?”
Thẩm Hạ Lan vội vàng hỏi.


Nữ tu sĩ lắc đầu nói: “Ở đây đến đâu cũng là căn cứ cho người bị thương, rất nhiều người đã chết rồi, vật tư của người biết y thuật đều sẽ bị cướp đi, còn về trẻ con, tỉ lệ sống không cao.”
Trái tim của Thẩm Hạ Lan đột nhiên rơi xuống.

Diệp Tranh và Trương Linh đến đây trước tiên, bây giờ bị nhốt ở đâu cũng không rõ, ngộ nhỡ lời nữ tu sĩ nói đều là thật, vậy thì bây giờ rốt cuộc bọn họ như thế nào rồi?
Thẩm Hạ Lan vô cùng lo lắng.

Lam Thần kéo cô nói: “Chúng ta mau đi thôi, tiếng súng ở bên ngoài ngày càng gần rồi.”
Thẩm Hạ Lan vội vàng thu dọn hộp thuốc, nhanh chóng theo Lam Thần chạy ra ngoài.

.

Đam Mỹ H Văn
Mưa bom bão đạn ở bên ngoài xoẹt qua da đầu.

Thẩm Hạ Lan và Lam Thần vừa đi ra đã bị ép quay trở lại.

Bọn họ nhìn thấy một chiếc xe jeep kéo theo một xe những phần tử bạo động đang cầm súng bắn.

Mạng người ở trong mắt bọn chúng không hề đáng giá.

“Mợ chủ, đi ra phía sau.”
Lam Thần kéo Thẩm Hạ Lan nhanh chóng chạy về phía sau.


Phía sau nhà thờ có một khoảng đất trống rất lớn, không có nơi để ẩn nấp.

Thẩm Hạ Lan và Lam Thần có chút bực bội, lúc đang định trở lại, đột nhiên cảm thấy có một khẩu súng dí vào eo bọn họ.

“Làm gì?”
Đối phương nói một câu tiếng anh lưu loát, giọng nói rất hay.

Thẩm Hạ Lan cảm thấy trái tim của mình cũng thật sự đủ rộng lớn, dưới tình huống như vậy mà vẫn còn tâm trạng lắng nghe giọng nói của đối phương như thế nào.

“Chúng tôi là bác sĩ, đến để tìm người.”
Thẩm Hạ Lan vội vàng lên tiếng.

“Bác sĩ? Bác sĩ còn mang theo súng?”
Đối phương tháo súng của Thẩm Hạ Lan ra một cách nhanh gọn.

Lam Thần muốn nổ súng, nhưng lại bị ánh mắt của Thẩm Hạ Lan ngăn lại.

Bây giờ bọn họ phản kháng giống như lấy sỏi đập vào đá.

Lam Thần tức giận, nhưng chỉ có thể bất động.

Thẩm Hạ Lan thấy anh ta ổn định lại mới khẽ nói: “Lúc đặc biệt dùng để phòng thân.”
“Biết dùng sao?”
Giọng nói của đối phương không nghe ra được hỉ nộ.

“Miễn cưỡng biết dùng, trước khi đến đã học qua mấy ngày ở câu lạc bộ bắn súng.”
Thẩm Hạ Lan bình tĩnh trả lời.

“Quay người lại.”
Dưới sự uy hiếp từ họng súng của đối phương, Thẩm Hạ Lan không thể không quay người lại..

 
Chương 1321: 1321: Chương 1320





Đập vào mắt là một người đàn ông trông có vẻ hơi tà mị.

Anh ta mặc một bộ đồ rằn ri, trên mặt được bôi màu, không nhìn rõ được khuôn mặt, nhưng cảm giác tà mị kia lại bao trùm lên cả người.

Người đàn ông này vô cùng nguy hiểm!
Trong lòng Thẩm Hạ Lan thầm đánh giá, định lấy tĩnh khắc động.

“Aiyo, còn là một người đẹp nha.”
Đối phương huýt sáo, khiến ánh mắt của Lam Thần có chút lạnh.

“Thế nào? Còn muốn làm gì đó với tôi?”
Người đàn ông nhắm thẳng súng vào Lam Thần.

“Anh không được động vào anh ấy!”
Thẩm Hạ Lan lập tức đứng chắn trước mặt Lam Thần.

“Ồ, bảo vệ anh ta như vậy? Người đàn ông của cô?”
“Anh quan tâm làm gì.”
Dáng vẻ ngang ngược của Thẩm Hạ Lan khiến đối phương hơi sững sờ, sau đó lại cười có chút tà mị.

“Rất thú vị, cô không chỉ không sợ mà còn dám nói chuyện với tôi như vậy.


Nếu như nói cô chỉ là một bác sĩ, tôi sẽ không tin.

Đi thôi, đi theo tôi.”
Dưới sự uy hiếp hỏa lực của người đàn ông, Thẩm Hạ Lan và Lam Thần bị đưa ra khỏi nhà thờ.

Trận bắn phá ở bên ngoài vẫn còn đang tiếp tục.

Người đàn ông có một chiếc xe quân đội riêng.

Anh ta bảo Thẩm Hạ Lan và Lam Thần đi lên, giẫm ga lái xe rời đi.

Những người khác lúc nhìn thấy người đàn ông này thì lần lượt nhường đường.

Có thể nhìn ra, người đàn ông này có chút thế lực, nói không chừng còn là một tên đầu sỏ nhỏ.

Thẩm Hạ Lan thầm đánh giá ở trong lòng, dùng tiếng quốc ngữ nói với Lam Thần: “Lát nữa đừng hành động thiếu suy nghĩ.

Người đàn ông này trông có vẻ địa vị không thấp, phải bảo toàn tính mạng trước.”
“Nhưng nếu như bọn chúng động vào cô, cho dù tôi có liều cái mạng nhỏ này cũng sẽ không bỏ qua cho bọn chúng.”
Lam Thần nói có chút nham hiểm, hung ác.


Người đàn ông đột nhiên cười nói: “Nếu như tôi muốn cô ấy thì làm sao? Anh có thể làm gì tôi?”
Đối phương lại nói một câu tiếng quốc ngữ lưu loát.

Thẩm Hạ Lan và Lam Thần lập tức sững sờ.

“Anh biết tiếng quốc ngữ?”
“Tôi không nói mình không biết không phải sao?”
Người đàn ông cười có chút đắc ý.

Lông mày của Thẩm Hạ Lan hơi nhíu lại, trong lòng vô cùng bài xích khi nhìn thấy phần tử bạo động biết nói tiếng quốc ngữ ở nơi như thế này, điều này khiến cô cảm thấy rất bị xỉ nhục.

“Anh là người nước V?”
“Cô hỏi hơi nhiều rồi đó, cô gái.”
Đôi mắt của người đàn ông hơi chìm xuống.

Trong xe đột nhiên trở nên yên tĩnh, yên tĩnh đến mức khiến người khác có chút kiềm nén.

Người đàn ông lái xe đến một cơ quan chính phủ gần đó.

Thẩm Hạ Lan và Lam Thần bị đưa xuống.

Ở đây có những phần tử bạo động được trang bị vũ trang canh giữ, lúc nhìn thấy người đàn ông này lập tức đứng nghiêm hành lễ.

“Lão đại!”
Sắc mặt của Thẩm Hạ Lan và Lam Thần lập tức thay đổi.

Lão đại?
Người đàn ông này vậy mà lại là thủ lĩnh của bọn họ?.

 
Chương 1322: 1322: Chương 1321





Dường như nhìn ra được sự kinh ngạc của Thẩm Hạ Lan, người đàn ông cười nói: “Quên tự giới thiệu rồi, tôi tên là Mạc Nhiên.

Hoan nghênh đến với doanh trại của tôi.

Mời.”
Thẩm Hạ Lan không biết Mạc Nhiên là ai, nhưng đối phương đã tự nói ra danh tính, vậy cô cũng nên ghi nhớ trước.

Lam Thần nắm chặt tay Thẩm Hạ Lan.

Thẩm Hạ Lan có thể cảm nhận được sự căng thẳng và lo lắng của anh ta, không khỏi cười nói: “Nếu đã đến thì cứ yên tâm, nếu như Mạc Nhiên muốn làm gì chúng ta, chúng ta phản kháng cũng không thoát được kết cục không phải sao?”
“Thật khí thế! Tôi có chút thích cô rồi đó.”
Mạc Nhiên nở nụ cười tà mị, người ở phía sau dùng súng bắt hai người Thẩm Hạ Lan đi vào trong.

Mạc Nhiên cũng đến đại sảnh làm việc.

Lúc này Thẩm Hạ Lan mới phát hiện ở đây có rất nhiều người bị bắt đến, có khoảng hai ba mươi người.

Có người của các quốc gia.

Cô không biết những người này có thân phận gì, nhưng nhìn điệu bộ của Mạc Nhiên, những người này có lẽ đáng sống.

Bởi vì trong số bọn họ không có ai bị thương.

Dựa vào sự tàn bạo của những người nổi loạn như Mạc Nhiên, bọn họ chắc chắn sẽ không nhân từ với người khác.


Những người này không hề bị thương, rất có khả năng là vì có giá trị lợi dụng gì đó.

“Qua đây.

Thành thật một chút, nói không chững tôi sẽ giữ lại cái mạng của hai người.”
Mạc Nhiên thờ ơ nói.

Thẩm Hạ Lan và Lam Thần bị đuổi đến giữa đám người, quỳ xuống.

Lam Thần nhìn trái nhìn phải, dùng cánh tay chạm vào Thẩm Hạ Lan.

Thẩm Hạ Lan vội vàng nhìn qua.

Diệp Tranh!
Thẩm Hạ Lan suýt nữa hét lên.

Diệp Tranh cũng nhìn thấy Thẩm Hạ Lan.

Ánh mắt cậu bé lóe lên tia kinh ngạc, sau đó vội vàng cúi đầu xuống, giống như không quen biết với Thẩm Hạ Lan.

Trong lòng Thẩm Hạ Lan xúc động không thôi.

Cô không ngờ người đầu tiên mà mình gặp được khi đến Nam Phi lại là Diệp Tranh.


Trong lòng Lam Thần cũng rất vui mừng.

Bây giờ chúng ta nghĩ cách làm sao để đưa Diệp Tranh rời khỏi đây.

Mạc Nhiên nhìn mấy người Thẩm Hạ Lan, đột nhiên mỉm cười.

“Mày, ra đây.”
Tay của anh ta chỉ thẳng vào Diệp Tranh.

Lông mày của Diệp Tranh khẽ nhíu lại, dáng vẻ và thần thái kia cũng có giống với Diệp Ân Tuấn.

“Nhóc con, ra đi!”
Tên thuộc hạ thấy Diệp Tranh vẫn chưa đi ra, lập tức đạp cậu bé một phát.

Diệp Tranh không cao, bị một cái đạp này của tên thuộc hạ, trực tiếp lộn đầu xuống.

Lúc này Thẩm Hạ Lan mới phát hiện chân của Diệp Tranh đã bị thương, đang chảy máu.

Trái tim cô đột nhiên bị nhấc lên.

“Dừng tay!”
Thẩm Hạ Lan không quan tâm đến việc Lam Thần giữ mình lại, trực tiếp đứng dậy.

“Mấy người còn có nhân tính không hả? Còn ra tay với một đứa trẻ! Nó đã bị thương rồi, mấy người bị mù sao?”
“Thằng bé là gì của cô?”
Mạc Nhiên nhìn chằm chằm vào Thẩm Hạ Lan, anh mắt có chút cao thâm khó đoán.

Thẩm Hạ Lan vội vàng đi đến, ôm Diệp Tranh vào lòng.

“Bị thương ở đâu? Có đau không? Sao không bôi thuốc cho mình?”.

 
Chương 1323: 1323: Chương 1322





Đồng tử của Thẩm Hạ Lan xuất hiện một tầng nước mắt.

Diệp Tranh còn nhỏ như vậy, lại phải chịu đựng quá nhiều, bây giờ đã bị thương rồi, người làm mẹ như cô mới đến.

“Xin lỗi bảo bối, mẹ đến muộn rồi.”
Thẩm Hạ Lan ôm chặt Diệp Tranh vào lòng.

“Mẹ, con không sao.”
Giọng nói của Diệp Tranh có chút khàn, có thể là nhiều ngày chưa được uống nước, giọng nói nghe mà khiến người khác đau lòng.

Mạc Nhiên có chút kinh ngạc.

“Cô là mẹ của thằng bé? Vậy cô là người phụ nữ của Diệp Ân Tuấn?”
Cơ thể của Thẩm Hạ Lan hơi khựng lại, vội vàng ngẩng đầu lên.

Cô nhìn thấy một tia thù hận lóe lên trong mắt của Mạc Nhiên.

Người này có thù hận với Diệp Ân Tuấn?
Vì vậy Diệp Tranh bị giam ở đây là vì có liên quan đến Diệp Ân Tuấn?
“Anh có thù hận với chồng tôi?”

“Hahaha! Có thù hận! Thù hận của tôi và anh ta sâu như biển!”
Khuôn mặt của Mạc Nhiên tràn đầy sự hung ác.

“Người đâu, trói người phụ nữ này vào cho tôi, treo lên cột cờ bên ngoài.

Đồng thời gọi điện thoại cho Diệp Ân Tuấn, nói với anh ta bảo anh ta một mình đến đây, nếu không tôi sẽ lăng trì sống người phụ nữ của anh ta.”
Câu nói này của Mạc Nhiên vừa nói ra, Diệp Tranh lập tức đưa cánh tay bé nhỏ ra bảo vệ phía trước Thẩm Hạ Lan.

“Không ai được phép động vào mẹ của tôi!”
“Thằng nhóc thối này, cút ra cho tao!”
Tên thuộc hạ nhìn thấy Diệp Tranh như vậy, tức đến mức lấy cán của súng tiểu liên đạp vào Diệp Tranh.

“Tranh Tranh!”
Thẩm Hạ Lan quay lại, bảo vệ Diệp Tranh ở trong lòng, dùng lưng của mình chịu cú đánh mạnh của cán súng.

Cơn đau dữ dội khiến cô phải kêu lên một tiếng, vết thương ở sau lưng lại nứt ra.

Đôi mắt của Diệp Tranh lóe lên một tia tức giận.

Bàn tay nhỏ bé của cậu bé nắm chặt lại, trong lúc đưa tay xuống kéo Thẩm Hạ Lan, đột nhiên một tầng bột trắng từ tay áo vung ra.


“Mẹ, mau chạy đi!”
Diệp Tranh đẩy Thẩm Hạ Lan một cái, bột trắng lại một lần nữa hất ra.

Diệp Tranh là một đứa bé, đương nhiên nghĩ có chút ngây thơ, cho rằng làm náo loạn, tranh thủ cho Thẩm Hạ Lan một chút thời gian là có thể để Thẩm Hạ Lan rời khỏi đây.

Nhưng Thẩm Hạ Lan biết rất rõ, ở ngoài của canh phòng nghiêm ngặt, thậm chí còn có mấy khẩu đại liên, cho dù bây giờ mình chạy ra ngoài, cũng sẽ bị bắn chết.

Nghĩ đến vẫn chưa tìm được Diệp Ân Tuấn và Diệp Minh Triết, càng không muốn vì chuyện này khiến Diệp Tranh bị ám ảnh, Thẩm Hạ Lan vội vàng ôm chặt Diệp Tranh vào lòng, hơn nữa còn bảo vệ cậu bé ở trong lòng.

“Tên nhóc này, mày muốn tìm cái chết à?”
Tên thuộc hạ vì túng quẩn và vô cùng tức giận với Diệp Tranh, giơ súng lên nhắm vào Diệp Tranh.

Diệp Tranh lập tức nắm tay lại, nhưng bây giờ chân bị thương, cũng không làm được gì, hơn nữa còn bị Thẩm Hạ Lan bảo vệ ở trong lòng, ít nhiều cũng có chút lo lắng.

“Mẹ!”
“Suỵt, đừng nói chuyện, ngoan!”
Thẩm Hạ Lan cười với Diệp Tranh, ngay sau đó giơ chân lên đá vào cổ tay của tên thuộc hạ.

“A!”
Một tiếng kêu thảm thiết, tên thuộc hạ chỉ nghe thấy một tiếng rắc rắc, cổ tay của anh ta đứt rồi.

Khóe miệng của Mạc Nhiên nhếch lên, nở một nụ cười tà mị, hơn nữa còn vỗ tay.

“Thân thủ tốt! Không hổ là vợ của Diệp Ân Tuấn.”.

 
Chương 1324: 1324: Chương 1323





Bởi vì Mạc Nhiên lên tiếng, tên thuộc hạ của anh ta lập tức dừng tay, nghiêm chỉnh đứng sang bên cạnh, nhưng vẫn vô cùng tức giận nhìn trừng mắt với Thẩm Hạ Lan.

“Để người của tôi chữa trị vết thương cho con trai tôi, tôi phối hợp với anh gọi điện thoại cho Diệp Ân Tuấn, dụ anh ấy đến.”
Lời nói của Thẩm Hạ Lan khiến Diệp Tranh sững sờ.

“Mẹ, không được!”
“Ngoan, nghe lời, người lớn làm việc, trẻ con không được xen vào.”
Thẩm Hạ Lan xoa đầu Diệp Tranh, ánh mắt dịu dàng kia khiến đồng tử của Mạc Nhiên đột nhiên khựng lại.

Trong ký ức, cũng có một người phụ nữ đối xử với anh ta như vậy.

Trên khuôn mặt lãnh khốc của Mạc Nhiên xuất hiện một tia thất thần.

Diệp Tranh lại nắm chặt lấy tay Thẩm Hạ Lan nói: “Mẹ, mẹ không thể ở lại đây, người đàn ông kia giết người không chớp mắt.

Cô giáo, cô ấy…”
Nói đến đây, Diệp Tranh đột nhiên bật khóc.

Trái tim của Thẩm Hạ Lan hơi chùng xuống.

Ở đây không nhìn thấy Trương Linh, cô vẫn còn đang nghĩ xem tại sao, bây giờ nghe thấy Diệp Tranh nói như vậy, không khỏi cảm thấy lo lắng.


“Trương Linh sao rồi?”
“Cô giáo vì cứu con mà bị thương.

Đám khốn nạn này không chữa trị cho cô giáo, còn ném cô xuống biển, bây giờ con cũng không biết bà ấy sống hay chết.

Mẹ, con không bảo vệ được cô giáo, tuyệt đối không thể không bảo vệ được mẹ nữa!”
Đôi mắt của Diệp Tranh cuối cùng cũng ướn ướt, những giọt nước mắt nóng hổi chảy xuống khóe mắt.

Thẩm Hạ Lan vô cùng đau lòng cho Diệp Tranh.

Đứa trẻ này tuổi còn nhỏ mà đã chứng kiến nhiều sinh ly tử biệt như vậy, cô thật sự sợ Diệp Tranh sẽ lại bị tự kỷ.

“Không sao, Tranh Tranh, cô giáo của con sẽ có cát nhân phù trợ.”
Thẩm Hạ Lan an ủi Diệp Tranh.

Mạc Nhiên thất thần chỉ là trong giây lát, nhìn thấy Thẩm Hạ Lan và Diệp Tranh như vậy, không khỏi cau mày.

“Có phải các người đã quên mất, tôi là phần tử khủng bố!”
“Nên?”
Thẩm Hạ Lan lạnh lùng nhìn Mạc Nhiên, ánh mắt kia vô cùng lạnh lùng, giống như ánh mắt lúc nãy nhìn Diệp Tranh là anh ta hoa mắt.


Người phụ nữ này thật sự ma nữ thay đổi thất thường.

Mạc Nhiên đột nhiên có chút hứng thú.

“Người phụ nữ này, nếu như cô có thể giúp tôi giết Diệp Ân Tuấn, tôi sẽ cưới cô, để cô làm vợ hợp pháp của tôi, cô cảm thấy thế nào?”
Thẩm Hạ Lan lập tức sững sờ, sau đó đột nhiên bật cười.

“Mạc Nhiên, anh không cảm thấy mình rất nực cười sao? Một phần tử khủng bố còn nói vợ hợp pháp với tôi? Anh vào được cục dân chính không? Anh có thể lấy được giấy chứng nhận kết hôn không? Quá nực cười.”
Lời nói của Thẩm Hạ Lan không hề kích động đến Mạc Nhiên, ngược lại anh ta cười có chút vui vẻ.

Bao nhiêu năm rồi?
Bao nhiêu năm rồi chưa có ai dám nói chuyện với anh ta như vậy.

Người phụ nữ trước mặt quả thật giống như cô ấy trong ký ức.

Đôi mắt của Mạc Nhiên không khỏi dịu đi mấy phần.

“Chỉ cần cô giúp tôi làm được việc tôi muốn làm, tôi sẽ cho cô cuộc sống ổn định mà cô muốn.

Mạc Nhiên tôi nói được làm được.”
“Tình cảm chân chính sẽ không tồn tại bất kỳ lợi ích nào.

Vì vậy không phải là anh thích tôi, có lẽ bởi vì tôi giống người nào đó của anh?”
Thẩm Hạ Lan mạnh dạn đoán.

Vẻ mặt của Mạc Nhiên ít nhiều có chút sa sầm.

“Người phụ nữ này, đừng cho không biết xấu hổ cho mình có mặt mũi.”.

 
Chương 1325: 1325: Chương 1324





“Khuôn mặt của tôi là ba mẹ cho, thật sự không liên quan gì đến anh.

Là bản thân anh tự mình làm chuyện không đâu khiến mình khó chịu, đau bụng còn oán trách lỗ rốn lọt gió sao?”
Lời lẽ của Thẩm Hạ Lan bây giờ không còn mập mờ nữa.

Mạc Nhiên nhìn ra, người phụ nữ này không hề sợ mình.

Diệp Ân Tuấn thật may mắn mà.

Có thể tìm được một người phụ nữ thú vị như vậy làm vợ.

Mạc Nhiên tùy tiện ngồi xuống đất, nhìn Thẩm Hạ Lan nói: “Tôi đồng ý với yêu cầu lúc nãy của cô, nhưng cô thật sự sẽ giúp tôi liên lạc với Diệp Ân Tuấn?”
“Đương nhiên, tôi rất có lòng tin với chồng của mình, tốt nhất anh có đủ năng lực chịu đựng được ngọn lửa tức giận của chồng tôi.

Mạc Nhiên, anh đã nghĩ kỹ chưa, chồng tôi không đến, anh còn có cơ hội sống, nếu như anh ấy đến rồi, có thể anh sẽ xong đời.”
Lời nói của Thẩm Hạ Lan khiến Mạc Nhiên bật cười.

Anh ta cười có chút hung ác, có chút đau hai bên sườn, giống như Thẩm Hạ Lan nói một chuyện gì đó rất buồn cười.


.

Đam Mỹ H Văn
Thẩm Hạ Lan cảm thấy người đàn ông này là một kẻ điên.

Lam Thần nhân lúc Thẩm Hạ Lan thu hút sự chú ý của bọn họ, đã lặng lẽ đi đến bên cạnh bọn họ.

Thẩm Hạ Lan cảm nhận được, nhưng không lên tiếng.

Mặc Nhiên cười đến mức chảy cả nước mắt.

Thẩm Hạ Lan rất muốn anh ta cười đến chết đi.

Mạc Nhiên cuối cùng cũng dừng cười, ánh mắt nhìn Thẩm Hạ Nhiên tràn đầy sự thích thú.

“Vậy chúng ta hãy đánh cược đi, để cô xem xem rốt cuộc là cô thắng hay là tôi thua.”
“Đánh cược thì phải có tiền trúng thưởng.

Anh thua thì phải làm sao?”

Lời nói của Thẩm Hạ Lan vừa nói ra khiến Mạc Nhiên cảm thấy rất thú vị.

“Nếu như tôi thua, cái mạng này tặng cho cô, thế nào?”
“Được.”
Thẩm Hạ Lan trả lời một cách lưu loát.

Mạc Nhiên cười hỏi: “Vậy nếu như cô thua thì sao?”
“Anh nghĩ nhiều rồi, chồng tôi sẽ không thua.”
Sự tín nhiệm của Thẩm Hạ Lan với Diệp Ân Tuấn khiến Mạc Nhiên cảm thấy có chút mỉa mai.

“Vậy sao? Sẽ không thua? Vậy chúng ta hãy chống mắt chờ xem.

Nếu như cô thua, tôi cũng không cần thứ khác, chỉ cần mạng của Diệp Ân Tuấn! Hơn nữa phải do cô đích thân giết chết anh ta, thế nào?’ Nghe thấy lời nói của Mạc Nhiên, Thẩm Hạ Lan lập tức sững sờ.

Từ trong ánh mắt của Mạc Nhiên cô nhìn thấy được tia sát khí mạnh mẽ.

Rốt cuộc giữa anh ta và Diệp Ân Tuấn có thâm thù đại hận gì?
Thẩm Hạ Lan không trả lời.

Mạc Nhiên cũng không quan tâm, dường như Thẩm Hạ Lan có đánh cược hay không ảnh hưởng gì đến anh ta.

Anh ta vẫy tay, thuộc hạ tránh ra.

Thẩm Hạ Lan vội vàng nói với Lam Thần: “Trị thương cho Tranh Tranh trước đã.”
Lam Thần gật đầu..

 
Chương 1326: 1326: Chương 1325





Mặc dù Diệp Tranh vẫn còn muốn giãy, nhưng dưới ánh mắt dịu dàng của Thẩm Hạ Lan chỉ có thể thở dài một tiếng, sau đó ngoan ngoãn ngồi ở đó, để mặc cho Lam Thần chữa trị cho mình.

Khoảng thời gian này cũng không nói chuyện.

Trong đại sảnh bao phủ mùi máu tanh nồng, khiến người khác có chút khó chịu.

Thẩm Hạ Lan vẫn luôn cảnh giác với những người xung quanh đột nhiên ra tay.

Không có cách nào, tên Mạc Nhiên này cho cô áp lực quá lớn.

Nếu như một đấu một, cô chắc chắn không phải là đối thủ của người đàn ông này.

Đối với sự phòng bị của Thẩm Hạ Lan, Mạc Nhiên không quan tâm, mà lười biếng dựa vào kia, khẽ nói: “Tôi kể cho cô nghe một câu chuyện.”
Thẩm Hạ Lan không ngắt lời anh ta, nếu như cô đoán không nhầm, có lẽ anh ta muốn nói đến ân oán giữa anh ta và Diệp Ân Tuấn.

Cảm xúc của Mạc Nhiên dịu đi, đôi mắt hung ác kia xuất hiện một tia dịu dàng.


“Tôi có một người chị gái tên là Mạc Tịch, rất xinh đẹp, rực rỡ chói mắt giống như cô.

Từ nhỏ, cả nhà chúng tôi đã nâng chị trong lòng bàn tay, che chở để chị ấy trưởng thành.

Chị ấy thích học y, thích màu xanh cây ô-liu, vì vậy chị ấy tham gia vào quân đội, hơn nữa còn thành công trở thành quân y.”
Thẩm Hạ Lan có chút sững sờ.

Cô không thể ngờ được chị gái của Mạc Nhiên lại là quân nhân.

Mạc Nhiên không nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của Thẩm Hạ Lan, anh ta đã chìm vào trong ký ức.

“Chị gái tôi là người phụ nữ dịu dàng nhất trên thế giới này.

Chị ấy nói chuyện luôn nhẹ nhàng, rất giống mẹ của tôi.

Chị ấy cũng rất thích khóc, rất sợ đau, lúc nhỏ chạm phải góc bàn da sẽ bầm tím mấy ngày trời.

Bác sĩ nói chị ấy có thể chất mẫn cảm, khá nhạy bén với sự đau đớn, đau gấp mười lần người bình thường.

Vì vậy, khi một người phụ nữ như chị ấy làm quân y thật sự khiến cả nhà chúng tôi đều rất bất ngờ.”
Thẩm Hạ Lan biết loại thể chất này, rất nhiều người cảm thấy người phụ nữ như vậy là đạo đức giả, nhưng thật sự không phải.

Người như vậy chỉ cần đau nhẹ cũng có thể lập tức truyền đến tứ chi, gây ra cảm giác đau đớn như sóng to gió lớn vậy.

Mắt của Mạc Nhiên có tia sáng từ nước mắt phát ra.

“Có biết không? Chị gái của tôi sau khi làm quân y đã gửi thư về cho gia đình, nói chị ấy ở trong quân khu rất tốt, mỗi lần đều báo tin vui không báo tin buồn, chúng tôi cũng dần dần quen với cuộc sống của chị ấy.


Nhưng có một lần chị ấy gửi thư nói chị ấy yêu một người đàn ông bị bệnh, trở về từ tiền tuyết, suýt nữa đã bị chết, người đàn ông kia tên là Diệp Ân Tuấn.

Đó là lần đầu tiên cả nhà tôi nghe thấy cái tên Diệp Ân Tuấn.”
Trái tim của Thẩm Hạ Lan đột nhiên bị nắm chặt lại.

Cô chưa từng hỏi những chuyện khi Diệp Ân Tuấn còn ở trong quân đội, cô nghĩ đến sự tàn khốc của chiến tranh, nghĩ đến Diệp Ân Tuấn không thể không bị thương, nhưng nghe thấy Mạc Nhiên nói anh suýt nữa bị mất mạng, trong lòng Thẩm Hạ Lan không khỏi trở nên căng thẳng.

Ánh mắt dịu dàng của Mạc Nhiên có sự thay đổi.

“Khoảng thời gian đó, trong thư của chị ấy gửi về đều có tên của Diệp Ân Tuấn, chúng tôi biết chị ấy đã yêu rồi.

Nhưng bởi vì người đàn ông kia là người của quân khu, chúng tôi muốn điều tra cũng không có cửa vào, chỉ có thể lo lắng, từ trong lòng của chị tôi cảm nhận được tình yêu của chị ấy.”
“Giai đoạn đầu chị ấy rất ngọt ngào, hài lòng, thậm chí chị ấy còn nói vì Diệp Ân Tuấn mà muốn đổi chuyên ngành.

Đương nhiên gia đình tôi rất vui mừng với cái kết quả này.

Nhưng chúng tôi không đợi được chị gái tôi Mạc Tịch chuyển nghề, ngược lại đợi được tin chị ấy hi sinh.”
“Chị ấy chết rồi! Vì cứu Diệp Ân Tuấn, ở trên chiến trường bị súng liên thanh bắn, cả người bị bắn thành cái sàng.


Một người phụ nữ yêu cái đẹp như chị ấy, lại vì một người ngoài như Diệp Ân Tuấn, nỡ từ bỏ cả tính mạng của mình.

Tim của mẹ tôi không được tốt, lúc nhận được tin chị ấy hi sinh đã lên cơn đau tim và qua đời, ba tôi cả ngày đều nhậu nhẹt.

Gia đình tôi đang tốt đẹp lại bị phá hủy như vậy.

Chị của tôi vì anh ta mà chết, Diệp Ân Tuấn dựa vào cái gì mà bây giờ được sống mỹ mãn hạnh phúc?
Dựa vào cái gì?”
Mạc Nhiên đột nhiên ngẩng đầu lên, trong đôi mắt hung ác kia lấp lánh tia nước.

Thẩm Hạ Lan vô cùng đồng cảm với Mạc Tịch, nhưng cô lại không thể thiên vị cho Mạc Nhiên.

“Chị của anh đã hi sinh, cô ấy rất vinh quang, là liệt sĩ.

Nhưng cô ấy không phải là vợ của Diệp Ân Tuấn, dựa vào cái gì mà không để cho Diệp Ân Tuấn có một cuộc sống mới? Hơn nữa chị anh thích Diệp Ân Tuấn, Diệp Ân Tuấn có thích chị anh không? Mạc Nhiên, cái chết của chị anh, anh không thể đổ lên người Diệp Ân Tuấn, điều này không công bằng!”.

 
Chương 1327: 1327: Chương 1326





“Công bằng? Nếu anh ta không cưa cẩm chị tôi, thì chị tôi sao có thể chết vì anh ta? Chị ấy là người nhát gan như vậy, chị ấy sợ đau như vậy, vì Diệp Ân Tuấn lại bỏ ra tính mạng! Đây là mạng người đó! Nhà chúng tôi không còn chị nữa, trời đất như sụp đổ, anh ta dựa vào cái gì mà có cuộc sống mới? Dựa vào cái gì mà sống ung dung tự tại như vậy? Đây chính là công bằng sao?”
Toàn thân Mạc Nhiên đều táo bạo.

Thẩm Hạ Lan nhìn thấy sự cố chấp trong mắt anh ta, cô biết mình nói gì cũng vô ích.

Mạc Nhiên táo bạo muốn tìm người cãi nhau, Thẩm Hạ Lan lại không có hơi sức đó.

Anh ta cau chặt mày lại.

“Thế nào? Không nói đỡ cho Diệp Ân Tuấn nữa?”
“Nói có ích sao? Đối với anh mà nói, anh đã chắc chắn là anh ấy hại chết chị anh, tôi có nói nữa cũng chỉ lãng phí nước bọt mà thôi.


Thẩm Hạ Lan trực tiếp ngồi xuống cạnh Diệp Tranh.

Lam Thần đã xử lý xong miệng vết thương của cậu bé.

Diệp Tranh chỉ là đạn sượt qua bị thương ngoài da, không bị thương đến gân cốt, xem như may mắn trong bất hạnh.

Mạc Nhiên thấy lực chú ý của cô đều đặt trên người Diệp Tranh, bỗng cảm thấy có chút chướng mắt.

“Vứt nó vào trong phòng cho tôi.


Lời Mạc Nhiên vừa nói ra, thuộc hạ đã dẫn Diệp Tranh đi, Thẩm Hạ Lan ý bảo Lam Thần đi theo, Mạc Nhiên cũng không cự tuyệt.


Lúc trong đại sảnh chỉ còn lại Thẩm Hạ Lan và Mạc Nhiên, anh ta trực tiếp vứt điện thoại cho cô.

“Nên làm gì cô biết rồi đó, tốt nhất đừng giở trò.

Tôi có thể không động vào cô, nhưng nếu cô giở trò gì, dù tôi thích cô, tôi cũng sẽ không giữ cô lại.


Mạc Nhiên nói thích, Thẩm Hạ Lan chỉ nghe chơi mà thôi.

Người đàn ông này đã hoàn toàn bị thù hận chi phối, e rằng thích cũng mang theo mục đích nào đó, vẫn là Ân Tuấn nhà họ tốt hơn.

Thẩm Hạ Lan nhận điện thoại, quen thuộc bấm số của Diệp Ân Tuấn.

Tín hiệu lại kết nối!
Xem ra tín hiệu nơi này là đường dây chuyên dụng.

Thẩm Hạ Lan hiện tại cực kỳ bình tĩnh.

Đầu kia reo hai tiếng liền được bắt máy.

“Ai vậy?”
“Ân Tuấn, là em.


Thẩm Hạ Lan nhìn thấy Mạc Nhiên kêu mình mở loa ngoài.


Cô cũng không nói gì, trực tiếp mở loa.

Diệp Ân Tuấn nghe thấy giọng Thẩm Hạ Lan thì có chút sững sốt.

“Điện thoại của em đâu?”
Thẩm Hạ Lan cười nói: “Cho anh một bất ngờ.


“Đừng nói với anh em ở Nam Phi!”
Trái tim Diệp Ân Tuấn lập tức căng thẳng.

“Bingo, chúc mừng anh, đáp đúng rồi.


Thẩm Hạ Lan nở nụ cười mà cô cho là hài hước.

Khóe môi Diệp Ân Tuấn giật giật.

“Một mình tới?”
“Sao có thể chứ? Em dẫn Lam Thần đến, nhưng không may mắn lắm, vừa tới đây đã bị Mạc Nhiên tóm rồi.

Nhưng còn may là em gặp được Diệp Tranh, anh yên tâm, thằng bé rất ổn.


Thẩm Hạ Lan nói ngắn gọn tình hình trước mắt.

Trái tim Diệp Ân Tuấn lập tức căng thẳng.

Mạc Nhiên là ai?
Anh rõ ràng hơn ai hết.

Cái chết của Mạc Tịch đối với Mạc Nhiên mà nói chính là một trở ngại không thể bước qua được.

.

 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom