Chương 76: Shikamaru vs. Temari

Genma Shiranui chậm rãi bước xuống sân đấu, tay vẫn kẹp điếu senbon quen thuộc nơi khóe miệng.

Anh cúi xuống kiểm tra tình trạng của Neji một lúc, đặt tay lên cổ đối phương để xác nhận mạch đập.

Vài giây sau, Genma thở ra một hơi nhẹ.

“Vẫn còn thở… chỉ là bị đánh hơi thảm thôi.

Anh liếc mắt nhìn sang Naruto đang đứng cách đó không xa.

Trong lòng không khỏi thầm than một câu.

Ngoại hình thì đúng là bản sao thu nhỏ của Đệ Tứ Hokage… nhưng ra tay thì có phần… mạnh tay quá mức.

Dù vậy, Genma cũng biết rõ Naruto không hề phạm luật.

Tất cả đòn đánh đều dừng đúng giới hạn, không có ý định kết liễu.

Anh đứng thẳng dậy, giơ tay lên cao rồi tuyên bố dõng dạc.

“Người chiến thắng trận đấu này… Uzumaki Naruto!

Khán đài lập tức bùng nổ tiếng vỗ tay và bàn tán.

Naruto chỉ khẽ gật đầu với Genma một cái coi như đáp lễ, sau đó rút katana khỏi mặt đất, tra lại vào vỏ.

“Vụt!

Thân hình cậu đã biến mất khỏi sân đấu.

Khoảnh khắc tiếp theo, Naruto xuất hiện trên khán đài nơi các thí sinh đang chờ.

Ngay lập tức, hai bóng người tiến tới.

Ino và Hinata.

Hinata lúc này đã xuất viện.

Vết thương tuy chưa hoàn toàn lành hẳn nhưng đã đủ để cô di chuyển bình thường.

Cô vẫn xuất hiện với phong cách “đả nữ” quen thuộc:

áo ngắn lộ eo, quần bó tôn lên đôi chân dài săn chắc, mái tóc tím than thả dài sau lưng, khí chất vừa mạnh mẽ vừa quyến rũ.

Nhưng khi đứng trước mặt Naruto, ánh mắt cô lại mềm xuống.

Hinata mỉm cười.

“Chúc mừng cậu… Naruto-kun.

Naruto hơi khựng lại một chút.

“À… ừ… cảm ơn.

Cậu gãi gãi đầu, hiếm khi lộ ra vẻ hơi lúng túng như vậy.

Bởi vì nụ cười lúc này của Hinata hoàn toàn khác với hình ảnh hung hăng thường ngày của cô.

Đó là một nụ cười dịu dàng, nhẹ nhàng đến mức khiến người khác bất giác sững lại.

Trên khán đài, không ít người nhìn mà ngẩn ra.

Họ đã quen với một Hyuga Hinata mạnh bạo, thẳng tay đánh người trong lúc luyện tập, khí thế như một “chị đại”.

Thế mà giờ đây… cô lại giống hệt một cô gái nhỏ e thẹn đứng cạnh Naruto.

Sự tương phản ấy khiến không ít người nhất thời không kịp thích nghi.

Còn chưa kịp để Naruto nói thêm gì thì một bóng người khác đã lao tới.

“Narutoooo!

“Bịch!

Ino nhảy thẳng lên lưng Naruto.

Cú nhảy bất ngờ khiến Naruto giật mình, vội đưa tay ra giữ lấy chân cô.

Nếu không thì với lực bật vừa rồi, Ino chắc chắn đã ngã ngửa ra phía sau.

“Cậu làm gì vậy!

” Naruto nhăn mặt.

Ino cười rạng rỡ, hai tay khoác lên vai cậu, hoàn toàn không có ý định buông ra.

“Chúc mừng chiến thắng đó!

Đánh đẹp lắm!

Cô còn cố tình dựa sát vào lưng Naruto hơn một chút, gương mặt áp gần tai cậu.

Naruto thở dài một hơi, nhưng cũng không gỡ cô xuống.

Ở bên cạnh, Hinata nhìn cảnh tượng đó, ánh mắt hơi nheo lại một chút.

Nhưng rồi cô chỉ khẽ mỉm cười, không nói gì.

Trên khán đài dành cho các gia tộc lớn của Konoha, Hyuga Hiashi vẫn ngồi yên từ đầu trận đấu đến giờ, ánh mắt trầm tĩnh nhìn xuống sân đấu nơi trận chiến vừa kết thúc.

Khi các ninja y tế nhanh chóng chạy vào sân, đặt Neji lên cáng rồi khiêng đi về phía khu điều trị, ánh mắt ông khẽ động.

Hiashi lặng lẽ nhìn theo thân thể Neji đang được đưa đi.

Trong suốt trận đấu, ông đã chứng kiến toàn bộ.

Từng chiêu thức, từng lần Neji cố gắng phản công, từng khoảnh khắc bị Naruto áp đảo hoàn toàn.

Đối với một tộc trưởng của gia tộc Hyuga, điều đó không chỉ là một trận đấu.

Đó là một dấu hiệu.

Một dấu hiệu rằng những xiềng xích vô hình mà gia tộc đã duy trì quá lâu… có lẽ đã đến lúc phải nhìn lại.

Hiashi chậm rãi đứng dậy.

Những người ngồi cạnh ông lập tức chú ý.

Một tộc nhân Hyuga đứng bên phải khẽ cúi đầu hỏi nhỏ:

“Hiashi-sama?

Hiashi nhìn về phía lối ra nơi đội y tế vừa rời đi, nhỏ giọng nói.

“Ngươi ở lại.

Ông khẽ liếc xuống sân đấu một lần nữa, nơi Naruto vừa rời khỏi.

“Tiếp tục quan sát phần còn lại của kỳ thi.

Người kia lập tức cúi đầu.

“Vâng.

Hiashi không nói thêm gì.

Ông xoay người, chậm rãi bước xuống các bậc khán đài.

Trong lòng Hiashi lúc này không hề bình lặng như vẻ ngoài.

Hình ảnh Neji bị đánh văng vào tường, rồi câu nói cuối cùng của Naruto về “định mệnh”… vẫn còn vang lên trong đầu ông.

Hiashi khẽ thở ra một hơi rất nhẹ.

Có những chuyện…đã đến lúc cần phải nói rõ.

Và người đầu tiên cần nghe điều đó…chính là Neji.

Sau khi Naruto rời sân, nhân viên nhanh chóng dọn dẹp lại khu vực thi đấu.

Bức tường bị Neji đập vào đã được ninja thổ độn tạm thời sửa lại, mặt sân cũng được san phẳng.

Khi mọi thứ ổn định trở lại, Genma Shiranui bước ra giữa sân, tay vẫn kẹp điếu senbon nơi khóe miệng.

Anh liếc qua bảng danh sách một cái rồi cất giọng bình thản.

“Trận đấu tiếp theo.

Genma nhìn lên khán đài dành cho thí sinh.

“Temari… và Nara Shikamaru.

Trên khán đài, Temari khẽ nhướng mày.

Cô đứng dậy, một tay đặt lên chiếc quạt sắt khổng lồ sau lưng rồi nhẹ nhàng nhảy xuống sân đấu.

Tà áo màu sáng bay nhẹ trong không khí khi cô tiếp đất, dáng đứng thẳng lưng, ánh mắt tự tin.

Cây quạt lớn được cô đặt xuống bên cạnh, phát ra tiếng kim loại nặng nề.

Ở phía bên kia khán đài, Shikamaru nghe thấy tên mình thì thở dài một hơi thật dài.

“…Phiền phức quá.

Cậu đứng dậy, hai tay vẫn nhét trong túi quần như thói quen.

Gương mặt lười biếng nhìn xuống sân đấu một chút, rõ ràng chẳng có vẻ gì là hứng thú.

Chōji ở phía sau vừa nhai bánh vừa nói:

“Cố lên nhé, Shikamaru.

Ino khoanh tay đứng cạnh, cười nửa miệng.

“Đừng có vừa vào đã đầu hàng đấy.

Shikamaru liếc hai người một cái rồi lại thở dài.

“Thật sự không muốn đánh chút nào…”

Dù miệng than vãn, cậu vẫn bước tới mép lan can, sau đó nhẹ nhàng nhảy xuống sân đấu.

Cả người rơi xuống rất gọn gàng, gần như không phát ra tiếng động.

Khi Shikamaru đứng đối diện Temari, sự tương phản giữa hai người lập tức hiện rõ.

Temari đứng thẳng lưng, ánh mắt sắc bén, tay đã đặt lên cán quạt.

Còn Shikamaru thì đứng hơi khom lưng, tay lại chui vào túi, đầu hơi nghiêng sang một bên như đang suy nghĩ chuyện gì đó hoàn toàn không liên quan đến trận đấu trước mắt.

Temari nhìn đối thủ một lượt từ đầu đến chân rồi nhếch môi.

“Trông cậu chẳng có vẻ gì là muốn chiến đấu cả.

Shikamaru ngáp nhẹ một cái.

“…Nếu có thể bỏ trận thì tốt biết mấy.

Trên khán đài, không ít người bật cười vì thái độ đó.

Genma nhìn hai người một lượt rồi giơ tay lên.

“Chuẩn bị.

Không khí trên sân đấu dần trở nên căng thẳng.

Temari khẽ kéo chiếc quạt sắt khổng lồ ra trước người, ánh mắt sắc lại.

Shikamaru thì vẫn đứng nguyên chỗ, ánh mắt lười biếng nhưng sâu bên trong đã bắt đầu quan sát mọi thứ xung quanh.

Genma vung tay xuống.

“Bắt đầu!

Sau hiệu lệnh của Genma, cả sân đấu lập tức rơi vào im lặng.

Temari đứng thẳng người, một tay đặt lên cán chiếc quạt sắt khổng lồ sau lưng.

Trong khi đó, Shikamaru vẫn giữ nguyên tư thế hai tay trong túi quần, ánh mắt lười biếng nhìn khắp sân đấu như thể đang cân nhắc điều gì đó quan trọng hơn cả trận chiến trước mắt.

Temari nhếch môi.

“Cậu định đứng đó cả ngày à?

Shikamaru thở dài.

“…Nếu được thì tôi rất muốn.

Trên khán đài, vài người bật cười.

Nhưng Temari không cười.

Cô rút chiếc quạt lớn ra khỏi lưng, “phập” một tiếng mở ra một phần.

Luồng chakra lập tức dao động quanh cô.

“Vậy thì để tôi buộc cậu phải nghiêm túc.

Temari vung quạt.

“**Fūton — Kamaitachi!

Phong Độn — Liêm Điểu!

**”

Một luồng gió sắc như lưỡi dao quét ngang sân đấu, cát đá bị cuốn lên thành từng vệt dài.

Shikamaru lập tức nhảy lùi ra sau, tránh khỏi đường gió vừa quét qua.

Mặt đất nơi cậu vừa đứng lập tức bị xé toạc thành một rãnh dài.

“…Phiền phức thật.

Shikamaru lẩm bẩm, nhưng ánh mắt đã bắt đầu quan sát vị trí mặt trời và bóng đổ trên sân.

Temari không để cậu có thời gian nghỉ.

Cô mở quạt thêm một nấc nữa, gió bão lập tức mạnh hơn.

“**Fūton — Ōkamaitachi!

Phong Độn — Đại Liêm Điểu!

**”

ẦM!

Cơn gió khổng lồ quét qua toàn bộ sân đấu, bụi đất tung lên mù mịt.

Shikamaru buộc phải lăn người sang một bên để tránh.

Áo cậu bị gió xé rách một mảng nhỏ.

Temari nhìn cảnh đó, ánh mắt lộ vẻ khinh thường.

“Cậu chỉ biết chạy thôi sao?

Shikamaru phủi bụi trên vai, thở dài.

“Không phải chạy… chỉ là đang nghĩ thôi.

Trong lúc nói chuyện, cậu đã lặng lẽ di chuyển qua nhiều vị trí khác nhau trên sân đấu.

Bóng của cậu theo đó cũng kéo dài ra nhiều hướng.

Temari nhíu mày.

“…Cậu đang làm gì?

Shikamaru không trả lời.

Thực ra trong đầu cậu lúc này đã chạy hàng loạt tính toán.

Vị trí của Temari, hướng gió, góc chiếu của mặt trời, độ dài bóng đổ… tất cả đều được xâu chuỗi lại.

“Phiền phức thật…”

Cậu khẽ lẩm bẩm.

Temari mất kiên nhẫn.

Cô mở hoàn toàn chiếc quạt sắt, ba ngôi sao tím trên mặt quạt hiện ra rõ ràng.

“Đủ rồi.

Cô vung quạt xuống.

“Fūton — Daikamaitachi!

Phong Độn — Đại Đại Liêm Điểu!

Một cơn bão gió khổng lồ cuốn thẳng về phía Shikamaru, mặt đất bị xé tung thành từng mảng.

Nhưng ngay khoảnh khắc Temari vung quạt, Shikamaru đã khẽ nhếch môi.

“Cuối cùng cũng mắc bẫy rồi.

Bóng của cậu bỗng nhiên kéo dài ra theo hướng gió.

“Kagemane no Jutsu — Ảnh Tử Mô Phỏng Thuật!

Bóng của Shikamaru lao đi như một mũi tên đen trên mặt đất, nối thẳng vào bóng của Temari.

Temari lập tức khựng lại.

Cánh tay đang cầm quạt của cô cứng đờ giữa không trung.

“…Cái gì?

Shikamaru chậm rãi bước lên một bước.

Temari cũng bị kéo theo đúng động tác đó.

Trên khán đài, không ít người kinh ngạc.

“Là nhẫn thuật của tộc Nara!

“Bóng của họ nối với nhau rồi!

Shikamaru thở ra một hơi.

“Cuối cùng cũng bắt được.

Nếu cậu tiếp tục tiến thêm vài bước nữa, Temari sẽ bị buộc phải tự đánh mình bằng chính chiếc quạt khổng lồ kia.

Temari nghiến răng.

“Khốn thật…”

Nhưng ngay lúc đó, Shikamaru bỗng dừng lại.

Cậu nhìn lên bầu trời một cái.

Mặt trời đã dịch chuyển.

Bóng đổ bắt đầu ngắn lại.

Chakra của cậu cũng đã tiêu hao khá nhiều trong suốt quá trình kéo dài trận đấu.

Shikamaru thở dài thật sâu.

“…Phiền phức quá.

Rồi cậu giơ tay lên.

“Tôi đầu hàng.

Toàn bộ đấu trường sững sờ.

Ngay cả Temari cũng mở to mắt.

Shikamaru giải trừ nhẫn thuật, bóng hai người tách ra.

Cậu quay người đi về phía khán đài, tay lại nhét vào túi như lúc ban đầu.

Genma đứng giữa sân nhìn cảnh đó vài giây, sau đó nhún vai rồi tuyên bố:

“Người chiến thắng… Temari!

Trên khán đài, không ít người vẫn còn ngơ ngác.

Chỉ có vài Jonin của Konoha nhìn Shikamaru với ánh mắt khác hẳn.

Bởi vì họ hiểu rất rõ.

Nếu trận đấu tiếp tục…Temari chưa chắc đã thắng.

Trên khán đài dành cho các thí sinh, Naruto khoanh tay đứng dựa lan can, ánh mắt nhìn xuống sân đấu nơi Shikamaru vừa quay lưng rời đi.

Cậu khẽ lắc đầu, vẻ mặt nửa bất lực nửa ngán ngẩm.

“Gã Shikamaru này…”

Naruto thở dài một tiếng.

“Cái gì cũng tốt, đầu óc thì khỏi nói, nhưng mỗi tội… quá lười.

Ở bên cạnh, Ino bật cười lớn.

“Chuẩn luôn!

Cô chống hông, nhìn xuống bóng lưng Shikamaru đang chậm rãi leo lên khán đài.

“Rõ ràng vừa rồi đã bắt được Temari, thế mà vẫn bỏ cuộc.

Chōji vừa nhai khoai chiên vừa gật đầu liên tục.

“Ừm… nếu là tớ chắc đã đánh tiếp rồi.

Shino lạnh nhạt nói.

“Cậu ta đúng là thiên tài kiểu kỳ quặc.

Ngay cả Hinata đứng bên cạnh Naruto cũng khẽ che miệng cười.

“Shikamaru-kun… đúng là rất giống những gì mọi người nói.

Naruto nhìn xuống sân đấu thêm một lần nữa, rồi lại thở dài.

“Có bộ não như thế mà cứ lười biếng suốt ngày…”

“Đúng là phí của trời.

Cả đám bạn xung quanh lập tức phá lên cười, đồng loạt gật đầu tỏ vẻ hoàn toàn đồng ý.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập