Sau khi cả hai bước ra khỏi quán rượu, một khoảng sân trống nhỏ nằm ngay trước cửa nhanh chóng trở thành nơi đối đầu.
Những người trong quán cũng tò mò kéo ra xem, đứng thành một vòng tròn xung quanh.
Jiraiya khoanh tay đứng một bên, vẻ mặt vừa bất đắc dĩ vừa có chút hứng thú.
Shizune thì ôm Ton Ton, lo lắng nhìn Tsunade.
Tsunade đứng giữa sân, hai tay đút túi áo khoác xanh, vẻ mặt hoàn toàn thản nhiên.
Nàng giơ một ngón tay lên.
“Ta đã nói rồi.
“Chỉ dùng một ngón tay.
Naruto không trả lời.
Cậu rút katana ra, ánh thép lóe lên dưới ánh đèn đường.
Ánh mắt cậu trở nên sắc lạnh.
Vút!
Naruto lao thẳng về phía Tsunade.
Tsunade thậm chí không nhúc nhích.
Ngay khi lưỡi katana sắp chạm tới—
Bốp!
Tsunade giơ một ngón tay lên.
Nhanh đến mức Naruto còn chưa kịp nhìn rõ, nàng đã kẹp lấy thân katana giữa hai ngón tay.
Lưỡi kiếm dừng lại ngay trước mặt nàng.
Naruto khựng lại.
Tsunade khẽ nhếch môi.
“Chậm.
Nàng xoay cổ tay nhẹ một cái.
Vụt!
Thanh katana bị giật khỏi tay Naruto.
Tsunade dùng chính thanh kiếm đó móc vào dây buộc băng trán của Naruto.
Xoẹt!
Chiếc băng trán bị tháo ra.
Ngay sau đó—
Một ngón tay của Tsunade chạm vào trán Naruto.
ẦM!
Lực đẩy khủng khiếp bùng ra.
Naruto bị hất văng ra phía sau, cơ thể bay qua vài mét trước khi đập xuống đất.
Tsunade xoay tay, ném katana trở lại.
Keng!
Thanh kiếm cắm xuống đất ngay cạnh Naruto.
Tsunade thở dài.
“Xong rồi.
Shizune thở phào.
“May quá…”
Nhưng ngay lúc đó—
Naruto chống tay ngồi dậy.
Cậu nhổm người đứng lên, nhặt lại katana.
Cả Shizune lẫn Tsunade đều khựng lại.
Naruto hít sâu một hơi.
Không khí xung quanh dường như trầm xuống.
Một luồng sát khí lạnh lẽo lan ra từ cơ thể cậu.
Tsunade nhíu mày.
“…Hửm?
Naruto khẽ cúi đầu.
Vút.
Thanh katana thu về ngang hông.
Trong khoảnh khắc tiếp theo—
Naruto vung kiếm.
Judgement Cut.
Một đường kiếm vô hình xé toạc không khí.
Tsunade lập tức cảm nhận được nguy hiểm.
Bản năng chiến đấu của nàng gào thét.
Nàng nhảy bật ra khỏi vị trí cũ.
Ngay nơi Tsunade vừa đứng, mặt đất và tường đá phía sau đột nhiên bị cắt thành vô số mảnh nhỏ.
Những vết chém mảnh và sâu xuất hiện khắp nơi như thể không gian vừa bị xé rách.
Cả sân im lặng.
Shizune há hốc miệng.
“…Cái gì vậy?
Tsunade quay đầu nhìn lại vị trí cũ của mình.
Những mảnh đá rơi xuống lả tả.
Ánh mắt nàng thoáng qua một tia kinh hãi.
“…Kiếm khí?
Nàng quay lại nhìn Naruto, cố giữ vẻ bình tĩnh.
“Nhóc con.
“Vì sao chuyện Hokage lại khiến ngươi phản ứng dữ dội như vậy?
Naruto hạ katana xuống.
“Bởi vì…”
Cậu nhìn thẳng vào nàng.
“Trở thành Hokage là mục tiêu của tôi.
Câu trả lời rất đơn giản.
Nhưng khi nghe câu nói đó, Tsunade khựng lại.
Trong khoảnh khắc, hình ảnh của hai người khác chồng lên Naruto.
Người em trai Nawaki của nàng.
Và Dan… người yêu của nàng.
Cả hai đều từng nói cùng một câu.
“Tôi sẽ trở thành Hokage.
Cả hai đều đã chết.
Tsunade nhìn Naruto thêm một lần nữa.
Lần này ánh mắt nàng dừng lại thật lâu trên gương mặt cậu.
“…Khoan đã.
Đồng tử nàng khẽ co lại.
Mái tóc vàng.
Khuôn mặt đó…
Giống hệt một người.
“Đệ Tứ…”
Một phiên bản trẻ hơn của Namikaze Minato.
Tsunade khẽ sững người trong chớp mắt.
Và Naruto đã nắm lấy khoảnh khắc đó.
Cậu lao tới.
Một quả cầu chakra xoáy tròn trong lòng bàn tay.
“Rasengan!
Naruto đập thẳng quả cầu chakra vào người Tsunade.
Ngay khi Rasengan của Naruto sắp chạm tới người nàng—
Tsunade giật mạnh ngón tay xuống mặt đất.
Một cú chạm tưởng chừng rất nhẹ, nhưng lực phá hoại lại khủng khiếp.
Rắc—!
Mặt đất dưới chân Naruto lập tức nứt toác ra như mạng nhện, một khe nứt lớn mở ra ngay bên dưới cậu.
Naruto mất thăng bằng, cơ thể rơi thẳng xuống hố.
“Cái—!
Quả Rasengan trong tay cậu theo quán tính đập thẳng xuống đất.
Chakra xoáy tròn nổ tung trong lòng vết nứt, bụi đất và đá vụn bắn tung lên khắp nơi.
Khi khói bụi tan đi, Naruto đã đứng trong khe nứt sâu vài mét, Rasengan trong tay cũng dần tan biến.
Tsunade đứng trên mép hố, ánh mắt nàng đã khác hẳn lúc đầu.
Jiraiya khoanh tay đứng bên cạnh, khẽ nhếch miệng cười.
Tsunade nhìn Naruto thêm vài giây rồi bất ngờ tháo chiếc vòng cổ trên cổ mình xuống, chiếc vòng làm từ những viên pha lê xanh nhạt khẽ phản chiếu ánh đèn đêm.
Shizune lập tức giật mình.
“Tsunade-sama!
Tsunade tung nhẹ chiếc vòng lên rồi bắt lại trong tay, ánh mắt nhìn xuống Naruto.
Naruto ngẩng đầu nhìn nàng từ dưới khe nứt.
“Tôi nghe đây.
Tsunade nheo mắt.
“Ta đề nghị một vụ cá cược.
Naruto nhíu mày.
“Cá cược?
Tsunade giơ chiếc vòng cổ lên.
“Thấy cái này không?
Nó là di vật của ông nội ta, Hokage Đệ Nhất.
Shizune lập tức xen vào.
Đó là—”
Tsunade phẩy tay cắt lời.
“Ta biết.
Nàng nhìn Naruto.
“Nếu trong một tuần ngươi có thể nâng cấp Rasengan thành một phiên bản khác, ta sẽ tặng nó cho ngươi.
Shizune thốt lên.
“Cái vòng đó có giá trị khủng khiếp!
Người từng nói nó có thể mua được ba ngọn núi!
Naruto nhìn chiếc vòng, ánh mắt hơi sáng lên.
“Còn nếu tôi không làm được?
Tsunade nhếch môi.
“Rất đơn giản, ta sẽ lấy hết tiền trong ví của ngươi.
Naruto lập tức rút ví ra nhìn thử rồi lẩm bẩm.
Cậu ngẩng lên nhìn nàng.
“Cái này hơi thiệt cho tôi thì phải?
Tsunade nhún vai.
“Ngươi có quyền từ chối.
Naruto suy nghĩ vài giây rồi cất ví lại.
“Được, tôi nhận.
Jiraiya bật cười.
“Gan đấy.
Tsunade quay sang Shizune.
“Shizune, dẫn nhóc này đến khách sạn.
Shizune gật đầu.
“Vâng.
Naruto leo ra khỏi khe nứt rồi đi theo Shizune rời khỏi quảng trường.
Trong khi đó Tsunade và Jiraiya quay lại quán rượu, hai người ngồi đối diện nhau, mỗi người cầm một chén rượu.
Jiraiya uống một ngụm rồi nhìn nàng.
“Nàng không thật sự nghĩ nó có thể làm được trong một tuần chứ?
Tsunade nhấp rượu, ánh mắt lười biếng.
“Không.
Nàng đặt chén rượu xuống bàn.
“Ta chỉ muốn xem thử… thằng nhóc đó có thể đi được bao xa.
Trong quán rượu, ánh đèn vàng ấm chiếu xuống bàn gỗ nơi Jiraiya và Tsunade đang ngồi đối diện nhau.
Hai chén rượu đã cạn một nửa, không khí giữa hai người vừa trầm vừa nặng.
Tsunade xoay xoay chén rượu trong tay, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc rồi quay lại nhìn Jiraiya.
“Vì sao ông lại dạy thằng bé Rasengan?
Jiraiya nhấp một ngụm rượu rồi lắc đầu, cười khà khà.
“Ta không dạy.
Tsunade khựng lại.
“…Cái gì?
Jiraiya đặt chén rượu xuống bàn.
“Chính nó tự học được.
Tsunade nhìn ông chằm chằm vài giây, rõ ràng là lần đầu tiên trong buổi tối nàng thật sự kinh ngạc.
“Ông đang nói đùa sao?
Jiraiya nhún vai.
“Ta cũng ước là mình đang nói đùa.
Tsunade im lặng một chút, ánh mắt thoáng trầm xuống.
Nàng uống thêm một ngụm rượu rồi hỏi tiếp.
“Vậy vì sao ông lại mang nó theo?
Jiraiya dựa lưng vào ghế.
“Để giúp nó tu tâm.
Tsunade chớp mắt.
“…Tu tâm?
Đây đã là lần thứ hai nàng tỏ ra bất ngờ trong tối nay.
Jiraiya gật đầu, ánh mắt trở nên nghiêm túc hơn.
“Nàng không nhìn ra sao?
“Nhìn ra cái gì?
Jiraiya khẽ thở ra một hơi.
“Thằng bé đó…”
“…sát khí quá mạnh.
Ông nhấp thêm một ngụm rượu.
“Ánh mắt lạnh lẽo.
“Vẻ mặt như tảng băng nghìn năm.
Jiraiya nhìn thẳng vào Tsunade.
“Những thứ mà một thằng bé mười hai mười ba tuổi không nên có.
Tsunade im lặng.
Jiraiya tiếp tục nói, giọng trầm xuống.
“Hơn nữa…cũng là vì cảm giác tội lỗi.
Tsunade hơi nhíu mày.
“Tội lỗi?
Đây đã là lần thứ ba nàng thật sự kinh ngạc trong cuộc nói chuyện này.
Jiraiya mỉm cười nhạt nhìn nàng.
“Ta nghĩ nàng cũng đã nhìn ra rồi, Tsunade.
Ông nghiêng đầu một chút.
“Thằng bé đó…là con của ai.
Tsunade khựng lại trong chớp mắt.
Hình ảnh mái tóc vàng và gương mặt quen thuộc của Naruto lập tức hiện lên trong đầu nàng.
Jiraiya tiếp tục nói chậm rãi.
“Mười hai năm.
“Ta đã vắng mặt trong cuộc đời của nó.
Ông nhìn xuống chén rượu trong tay.
“Để nó lớn lên trong cô độc.
Để nó bị cả làng xa lánh, hắt hủi và cô lập.
“Điều đó phần nào khiến nó trở thành như ngày hôm nay.
Quán rượu xung quanh vẫn ồn ào, nhưng bàn của hai người lại chìm trong bầu không khí trầm lặng.
Jiraiya nâng chén rượu lên, ánh mắt xa xăm.
“Lần này ta dẫn nó đi…”
“…một là để mài bớt bản tính lãnh huyết vô tình của nó.
Ông uống cạn chén rượu.
“Hai là để bù đắp cho những năm tháng nó sống trong cô độc.
Jiraiya đặt chén xuống bàn.
“…cũng là để ta bù đắp cho thằng bé.
Trong quán rượu, không khí giữa hai người vẫn trầm xuống sau những lời của Jiraiya.
Tsunade im lặng một lúc lâu, ngón tay khẽ xoay chén rượu trên bàn, ánh mắt nàng thoáng nhìn ra ngoài cửa sổ rồi lại quay về phía Jiraiya.
“Vậy… có tác dụng không?
Jiraiya nhún vai, cười khẽ.
“Còn xa mới đủ.
Ông nhấp một ngụm rượu rồi đặt chén xuống.
“Nhưng phải nói là… hiệu quả khá tốt.
“Thật sao?
Jiraiya gật đầu.
“Ít nhất thằng nhóc bắt đầu chịu mở lòng một chút.
Ông cười bất đắc dĩ.
“Mặc dù cách nó thể hiện hơi… kỳ lạ.
Tsunade nhướng mày.
“Ý ngươi là gì?
Jiraiya xoa xoa cằm.
“Nó bắt đầu thân cận với ta hơn.
Dù ngoài miệng lúc nào cũng gọi ta là…”
Ông ho nhẹ một tiếng.
“…lão háo sắc.
Tsunade bật cười khẽ.
Jiraiya tiếp tục nói với vẻ mặt bất đắc dĩ.
“Có lúc còn gọi ta là ông già dê xồm.
Tsunade không nhịn được, khóe môi nhếch lên rõ ràng.
Jiraiya lắc đầu.
“Phiền thật.
“Nhưng ta vẫn cảm nhận được“…nội tâm thằng bé bắt đầu mở ra.
“Ít nhất là đối với ta.
Tsunade im lặng một lúc.
Nàng hít vào một hơi dài rồi nâng chén rượu lên uống cạn.
Cạch.
Chén rượu đặt xuống bàn.
Tsunade đứng dậy.
“Jiraiya.
Jiraiya nhìn nàng.
“Tsunade…”
Tsunade khoanh tay, ánh mắt đã trở lại bình tĩnh như lúc đầu.
“Mục đích ông đến đây…ta hiểu.
Jiraiya không nói gì.
Tsunade quay người bước về phía cửa.
“Nhưng ta sẽ không đồng ý.
Jiraiya thở dài.
“Tsunade—”
Nhưng nàng không dừng lại.
“Ta không hứng thú với cái ghế Hokage.
Nói xong, Tsunade bước ra khỏi quán rượu.
Jiraiya chỉ có thể nhìn theo với ánh mắt bất đắc dĩ khi cánh cửa quán khẽ khép lại phía sau nàng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập